Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Tô Cảnh rút côn ŧᏂịŧ ra khỏi tao huyệt của em vợ, tao huyệt bị thao đỏ lên của em vợ dùng sức co rút một cái, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt trộn lẫn dâʍ ŧᏂủy̠ của em vợ bị tao huyệt nhổ ra, òng ọc chảy xuống dưới, Tô Cảnh nhìn mà đỏ mắt lên, rất muốn đỡ dươиɠ ѵậŧ lại hung hăng thao vào, nhưng nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của em vợ cũng chỉ có thể từ bỏ, cho dù muốn làm cũng phải đợi cho em vợ ăn no rồi nói.
Anh cong eo vươn tay nhẹ nhàng ôm người lên, sau đó cùng ngồi lên bàn làm việc, cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của Lục Tri Hạ ngồi trên đùi anh, khó chịu vặn vẹo mông, nói với anh: “Anh rể, lau sạch trước rồi hãy ngồi.”
Giữa chân hai người đều dính nhớp, lại ngồi lên nhau quả thực là vừa ướt vừa nóng, rất khó chịu.
Nhưng Tô Cảnh lại không để ý, chỉ rút khăn giấy ra giúp cô lau mồ hôi trên mặt và cổ, sau đó lấy đũa, gắp một miếng thịt đưa đến bên miệng cô, nhỏ giọng dỗ dành: “Ăn một ít đồ đi.”
Tuy rằng thức ăn có hơi nguội rồi, nhưng với thời tiết hiện tại, cho dù nguội cũng không ảnh hưởng đến khẩu vị.
Lục Tri Hạ ngoảnh mặt đi, kháng nghị nói: “Em còn chưa mặc quần áo, sao ăn cơm được.”
Tô Cảnh cười, tay ôm eo cô sờ lên trên, một tay nắm lấy bầu ngực bên trái của cô, xoa xoa nói: “Không cần mặc, vừa ăn vừa chơi không tốt sao? Đợi em ăn no có sức lực rồi, lại cho anh rể thao.”
Lục Tri Hạ chu miệng liếc anh, đem theo một tia nũng nịu, nói: “Sao anh còn chưa chơi đủ vậy.”
Tô Cảnh hôn lên cánh tay cô, nói: “Chơi em làm sao có thể chơi đủ được, cả đời đều chơi không đủ.”
Hai chữ cả đời giống như mang theo sức mạnh thần kỳ, làm một chút nhõng nhẽo của Lục Tri Hạ lập tức biến mất không còn bóng dáng, cô thích nghe anh rể nói thích cô, nói với cô cả đời, lúc ấy cô có thể cảm nhận được rõ ràng hai người họ là thật lòng yêu nhau, là muốn ở bên nhau một đời lâu dài.
Cô cũng không ngọ ngoạy nữa, ngoan ngoãn hé miệng, để mặc anh rể bón cơm cho cô.
Em vợ thơm ngát, đáng yêu ngoan ngoãn, để trần cơ thể ngồi trên người anh như vậy, trải nghiệm này đối với Tô Cảnh mà nói, vừa là hưởng thụ vừa khó chịu, bón không được mấy miếng, cây côn ŧᏂịŧ bị em vợ ép dưới mông đó lại không chịu khống chế chầm chậm cứng lên, nóng hầm hập chọc vào giữa hai chân cô.
Âʍ ɦộ của Lục Tri Hạ vốn đã trơn ướt mẫn cảm, bị côn ŧᏂịŧ của anh chọc vào như vậy, rất nhanh lại có cảm giác, cô có hơi oán giận trừng mắt nhìn anh rể, nói: “Thu cây gậy của anh lại, được không?”
Tô Cảnh khóc cười không xong, gắp một miếng thịt cá đã lọc xương bỏ vào trong miệng cô, mới nói: “E là không được, mỗi lần nó gặp em thì sẽ tự động đứng lên, anh cũng không có cách nào.”
Lục Tri Hạ bị chọc cười, ôm cổ anh rể, cười đến nỗi cơ thể run rẩy, cặp ngực lớn cũng mềm mại ép lên cơ ngực của anh rể, anh rể bị bầu ngực ép tới nỗi hô hấp trở nên gấp gáp, sự câu dẫn vô hình này mới là chết người nhất, anh căn bản không có cách nào chống lại được sự tốt đẹp lơ đãng này.
Em vợ vẫn đang cười ngọt ngào, nói: “Vậy anh để em xuống ngồi bên cạnh đi, em sợ đợi một lúc nữa anh cứng hoàn toàn rồi, sẽ bị em ngồi gãy mất.”
“Nếu như gãy mất, cuộc sống tìиɧ ɖu͙© của em sẽ không còn nữa rồi.” Tô Cảnh để đũa xuống, hai tay đỡ eo cô nói: “Anh có một cách giải quyết.”
Em vợ ngây thơ chớp chớp mắt với anh, hỏi: “Cách gì?”
Tô Cảnh hơi nâng cao cô lên, sau đó đỡ côn ŧᏂịŧ đã cứng của mình, để qυყ đầυ chống lên tao huyệt vẫn đang chảy nước của cô, đẩy eo một cái, lập tức nhẹ nhàng cắm vào trong tao huyệt cô, trong huyệt đạo đang trào nước, anh muốn cắm vào quả thực là dễ như trở bàn tay.
“A…” Lục Tri Hạ bị cắm đến nỗi rêи ɾỉ thành tiếng, huyệt non không lâu trước đó mới bị thao làm hết sức, lại bị bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© thô cứng chống căng một lần nữa, làm cô cảm thấy xót trướng, nhưng cảm giác ấy qua đi là sự thỏa mãn và kɧoáı ©ảʍ vô hạn.
Hóa ra làʍ t̠ìиɦ với người mình thích sẽ bị nghiện.
Sau khi đưa bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© vào người cô, Tô Cảnh không động đậy nữa, ôm cô nói: “Như vậy, em sẽ không cảm thấy trướng mông nữa.”
Việc này còn làm người ta khó chịu hơn cả trướng mông có được không?
Lục Tri Hạ không vui trừng mắt nhìn anh, bị bắt ép cắm côn ŧᏂịŧ vào ngồi lên đùi anh, hờn dỗi nói: “Anh rể chỉ biết ức hϊếp em thôi.”
“Tiểu tao hóa, anh thấy em cũng rất thích anh bắt nạt em đấy chứ.” Tô Cảnh lại cầm đũa lên, tiếp tục bón cô ăn, thỉnh thoảng bản thân cũng ăn một miếng, rất nhanh, Tô Cảnh đã phát hiện lợi ích của việc cắm tao huyệt cô bón cơm rồi, chính là nếu cô không chịu ăn, anh chỉ cần vặn eo đâm một cái, đâm làm cô chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp tục ăn, nhìn cô bị bản thân dày vò đến mềm nhũn là cảm thấy đáng yêu không chịu nổi.
Hai người đang không biết xấu hổ ăn bữa trưa muộn, đột nhiên điện thoại của Lục Tri Hạ vang lên, là âm báo tin nhắn, điện thoại để ngay bên cạnh, hai người đồng thời đều có thể nhìn thấy.
“Trần Tử Hạo?” Tô Cảnh nhìn điện thoại, đọc ra ba chữ, sau đó quay đầu nhìn em vợ, hỏi: “Đây là ai?”
Lục Tri Hạ nói: “Là bạn cùng lớp em.”
Tô Cảnh chau mày: “Là nam?”
Lục Tri Hạ gật đầu: “Cái tên này hiếm khi con gái đặt đi?”
“Mới chính thức lên lớp một buổi, em đã trao đổi Wechat với bạn học nam rồi??” Anh rể càng cau mày chặt hơn, trong ánh mắt anh rể nhen nhóm một đóm lửa.
Lục Tri Hạ đột nhiên phản ứng lại, cô còn đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ôm lấy anh rể, lại nói đến nam sinh khác, anh rể chắc không tức giận đâu nhỉ, nghĩ như vậy, Lục Tri Hạ rụt cổ lại, nhỏ giọng giải thích: “Thì… Thì là bạn học bình thường thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận