Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chung Ý đảo mắt qua, “Nín ngay, ngồi im đấy.”

Cố Khê Viễn khó chịu, “Cậu không cho tôi nói chuyện thì gọi tôi tới làm gì?”

Chung Ý gắt gỏng: “Để choảng nhau.”

Cố Khê Viễn gật đầu, “Món này tôi thích, cuối cùng cậu cũng chịu công nhận bản lĩnh của tôi…”

“Mẹ cậu chứ, không sợ chết thì cứ hót tiếp đi.”

Người nào đó câm nín, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Tầng một kho hàng có người đứng cảnh giới, nhưng thấy một đám người hùng hổ lao đến, bọn chúng chẳng hề phản kháng, khuỵu xuống đầu hàng ngay tắp lự. Dù vậy, Cố Khê Viễn hiếu chiến vẫn tiện chân đạp chúng mấy cú, la hét bảo muốn trút giận thay thầy Tống. Đến khi đã xả hòm hòm, ngoảnh đầu thấy Tống Đĩnh Ngôn và Chung Ý đã chạy lên tầng hai rồi, anh ta mới vội vã theo sau.

Bước trên cầu thang cũ nát, có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng phụ nữ thét chói tai. Đôi mắt Tống Đĩnh Ngôn tức khắc chìm trong băng giá, toát ra khí thế lạnh căm, ngay đến Chung Ý đứng đằng sau anh cũng bất giác nhíu mày.

Chơi ác vậy sao? Thái hậu quyết tâm chôn luôn cả mình lẫn thầy Tống đây mà.

Cố Khê Viễn sải bước theo sau nhóm người, nhanh chân luồn qua cầu thang chen chúc, cuối cùng bắt kịp hai người bạn.

Khoảnh khắc phá tung cửa, Tống Đĩnh Ngôn thở chậm lại, tự nhủ với lòng rằng dù có trông thấy gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ bảo vệ và yêu thương Tô Anh suốt cuộc đời này.

Tất cả những kẻ chạm vào cô đều phải chết.

Không kẻ nào được phép sống.

Trong phòng bật nhạc nhẹ thư giãn, giảm tiếng động nhóm Tống Đĩnh Ngôn tạo ra xuống mức thấp nhất, Tân Dật đắm chìm trong khúc nhạc du dương và màn biểu diễn gợi tình nóng bỏng, chẳng mảy may chú ý đến động tĩnh ở bên ngoài. Vừa trông thấy Tống Đĩnh Ngôn xông vào, bà ta kinh ngạc đứng lên, con ngươi giãn hết cỡ, nhếch môi: “… Tống Đĩnh Ngôn, con…”

Chung Ý liếc nhóm người sau lưng, bọn họ hiểu ý, nhanh chóng khống chế những kẻ trong phòng.

Tống Đĩnh Ngôn dừng mắt trên người con gái đang co rúm trên chiếc sô-pha, mái tóc cô rối tung, cơ thể run bần bật, một bên má sưng vù, khóe môi rỉ máu, lớp đồ mỏng manh đã bị xé rách toác, chỉ còn những khu vực nhạy cảm được cơ thể liều mình bảo vệ là không bị lộ.

Anh hít sâu một hơi, ngọn lửa trong lồng ngực nổ bùng, đọng lại sau đó là cảm giác đớn đau xen lẫn nỗi niềm thương xót lạnh thấu tim gan. Hơi thở anh nóng dần theo từng nhịp hô hấp.

Anh bước đến và dừng trước cô, vươn bàn tay run rẩy âu yếm gương mặt cô, lại bị cô hất bay theo phản xạ có điều kiện. Cả người cô mềm lả, một động tác giản đơn là thế mà cô làm đầy khó nhọc, vậy nhưng cô vẫn gắng chống cự theo bản năng.

Tim Tống Đĩnh Ngôn như bị xé thành hai nửa, túa máu màu đen, anh cúi xuống ôm ghì cô vào lòng, cô như con thú nhỏ khốn đốn, hãi hùng vì cái ôm bất chợt, vô thức cắn phập vào vai anh. Cô càng cắn sâu, cơ thể người đàn ông càng căng cứng, nhưng anh chỉ lặng im để mặc cô nghiến lên vai mình, để cô phát tiết trong im lặng.

Là lỗi của anh, cô muốn đối xử với anh thế nào cũng được.

Anh sẽ chấp nhận tất cả.

Tô Anh đã quá quen thuộc với hơi thở của Tống Đĩnh Ngôn. Bất chấp mạch suy nghĩ đã rối bời tột độ, cô vẫn dần bình tĩnh lại trong vòng tay anh.

Đây là sự phù hợp trời sinh, cũng là cảm giác an toàn mà anh mang lại cho cô. Có anh ở đây, cô chẳng còn sợ điều gì nữa.

Tô Anh thở chậm dần, từ từ ngẩng đầu khỏi vai anh, trước mắt mơ hồ, song gương mặt của người đàn ông lại rõ như in trong mắt. Cô vừa trải qua mười phút tuyệt vọng và tăm tối nhất suốt mười tám năm cuộc đời, suýt chút nữa bị toán đàn ông nhơ nhuốc kia làm nhục, đôi mắt chết lặng lại không nhỏ lấy một giọt nước mắt.

Vậy mà vừa trông rõ anh, mắt cô bỗng ầng ậng nước, thoáng chớp bờ mi, từng giọt nước mắt to như hạt đậu trào ra, lăn dài xuống cằm, rơi tí tách trên mu bàn tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận