Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gọi cảnh sát trước, trong phòng bệnh máy theo dõi không có góc chết, để cho họ tận mắt nhìn thấy cô đâm nhát dao vào trái tim anh ta.

Người đã chết, cô cũng lên chết.

Nhưng cho đến chết, họ vẫn không chịu buông tha cô.

Phòng thẩm vấn ghế cũng chưa kịp nóng, bọn họ đã công khai xông vào đem cô đi, hai người ngồi ở phía sau nắm tay cô không thể động đậy, suốt đường đi đều im lặng không nói bất cứ điều gì.

Cuối cùng không biết họ đã dùng quyền lợi gì, để cô giết người không cần phải đền mạng, chết cũng không thể chết.

Bọn họ đưa cô đến chung cư, trong lòng run rẩy nghĩ họ sẽ buông tha cô, cho đến khi xích sắt lạnh lẽo trói cô vào đầu giường.

“Ở lại đây cho tôi, đừng đi đâu.”

Tào Phó Thanh khóa chặt dây xích và kéo rèm thật chặt, bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy cô.

Nhìn hắn đi ra ngoài, Tô Phàm hốc mắt trở nên tuyệt vọng ướt át, cô hung hăng kéo xích sắt trên tay, lại như cũ không thể động đậy.

Bọn họ muốn nhốt cô lại, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì!

“Không được, vẫn là không ăn không uống.”

Lữ Nhất lắc đầu đặt bát xuống, dùng mọi cách ép buộc nhưng cô không nhượng bộ chút nào, anh còn véo mặt dọa nạt cô, cô thậm chí còn giơ tay đánh anh, tính bướng bỉnh không thể thuần phục được.

Cô thành thật muốn chết, biện pháp này đối với cô căn bản không dùng được.

“Cục cảnh sát bên kia xử lý thế nào?”

“Đã bị áp xuống và tất cả các camera giám sát đã bị tiêu hủy. Tôi đã báo lịch sử đen tối trong quá khứ của Trịnh Minh với nhà họ Trịnh, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.”

Tào Phó Thanh bực bội nhíu mi, nhìn đồ ăn trên bàn.

“Nếu em không ăn, chúng ta tìm biện pháp khác đi.”

Người trong phòng ngủ cuộn mình trong một góc, toàn thân co rút lại, ngoại trừ xiềng xích trên cổ tay và mắt cá chân, cô không mặc gì, chăn bị cô ném sang một bên, ga trải giường nhăn dúm dó xé rách dưới đất.

‘ ca ’

Cửa mở ra, một tia sáng từ cửa chiếu vào, sau đó đèn trong phòng ngủ được bật lên, tiếng bước chân của ba người vội vã chạy tới, cô ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy lọ thuốc và ống tiêm trong tay Tào Phó Thanh.

“Các ngươi muốn làm cái gì?” Môi khô ráo phát ra tiếng suy yếu vô lực , Hạ Hạo Nguyên cùng Lữ Nhất đem cô đè cô xuống giường.

“Chị không ngoan, cũng đừng ép chúng ta dùng chút thủ đoạn.”

“Nếu không ăn cơm, vậy vĩnh viễn đừng ăn, cho dù mỗi ngày đều cho chị dung dịch dinh dưỡng, chị cũng có thể sống sót.”

Tào Phó Thanh lạnh nhạt nói, nắm lấy một tay cô, bôi chất lỏng lạnh lẽo lên mu bàn tay gầy guộc của cô.

Tô Phàm liều mạng vùng vẫy.

“Tôi không muốn! Cút, cút!”

Tiếng kêu của cô xé rách cổ họng, tê tâm liệt phế, cô đá chân, múa may hai tay, cố gắng thoát khỏi bọn họ như điên.

“Thành thật cho tôi!!”

Lữ Nhất bóp chặt lấy cổ cô và nhìn cô với ánh mắt tàn nhẫn, nhưng cô lại chuyển thành một nụ cười thay vì tức giận.

“Tới đi, có bản lĩnh bóp chết tôi đi! Dùng sức đi, có năng lực lớn như thế nào thì bóp cổ tôi, giết tôi đi!”

Hai gò má đỏ bừng vì tức giận, Lữ Nhất mím chặt môi, sức lực trong tay chậm rãi buông ra.

Cây kim sắc nhọn đâm vào mạch máu của cô, chiếc lọ đặt trên mặt đất , hai người còn đè chặt chân cô không cho cô giãy giụa .

“Các người buông tôi ra! Buông tôi ra! Cút đi”

Cô rống to kêu to, nước mắt đột nhiên rơi xuống khống chế không được , những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô, cảm giác tuyệt vọng lan khắp phòng.

Hạ Hạo Nguyên ấn vòng eo cô xuống, ngồi trên người cô và nhìn xuống cô.

“Chị muốn chết như vậy sao?”

Giọng nói thờ ơ khiến cô cảm thấy không ổn.

“Chị dùng loại cách chết tuyệt thực này có phải quá thống khổ hay không? Dù sao chị cũng muốn chết, không bằng để chúng tôi thao đến chết, như vậy ai cũng sướng , chị nói xem đúng không? ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận