Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cưỡi đến bên cửa sổ trong phòng làm việc, rót tinh đầy bụng, trần truồng chờ thầy giáo quay lại bị học sinh âm thầm tiến vào phòng làm việc (phần 5)
Trước khung cửa sổ chạm trần đã là buổi chiều, xuất hiện bóng dáng của những học sinh vừa nghỉ trưa xong đang bước vào lớp, Tô Mộc bị đè lên bệ cửa sổ, tay đã được thả, nhưng chiếc cà vạt vừa buộc ở cổ tay lại dùng để thắt nơ trên cổ, hai tay bị ấn vào kính, nhìn các học sinh bên ngoài đang vội vã đi đi lại lại hoặc là cười cợt đùa giỡn, mà hai người lại đang làm ra loại chuyện này giữa ban ngày ban mặt…
Đuôi mắt Tô Mộc đỏ ửng, bị xiềng xích ràng buộc, hoàn toàn không có đường để trốn, nhiệt độ thân thể không ngừng tăng lên, khí thế dục vọng như đào non lấp biển, nhất thời che mất tất cả lý trí…
Tất cả những thứ nóng hổi và đặc quánh đều đổ vào sâu bên trong lỗ thịt, thỏa mãn đến mức bụng no căng, thậm chí còn tràn ra ngoài…
Mơ màng buồn ngủ, cơ thể kiệt sức, hai chân Tô Mộc xụi lơ, ngay cả tắm cũng là do Lâm Tri Dịch bế đi.
Sau khi tắm rửa thật sạch, Lâm Tri Dịch để Tô Mộc nghỉ ngơi ở trên giường, đắp chăn lên.
Cái đầu nhỏ của Tô Mộc nhô ra khỏi chăn, ánh mắt ướt nhẹp nhìn Lâm Tri Dịch, ngây thơ nhìn thầy Lâm cầm thú đang mặc quần áo.
Cho dù là trước hay sau vẫn là một bộ âu phục, lúc này Tô Mộc mới nhìn thấy trên áo sơ mi có kẹp một chiếc kẹp giữ áo lại, kẹp giữ áo sơ mi làm phẳng áo, sau đó siết thật chặt ở bắp đùi, rồi anh sẽ mặc quần tây vào, áo sơ mi sẽ càng thêm phẳng phiu ưu nhã…
Có điều, không hiểu tại sao khi nhìn thấy vòng dây đai giữ áo sơ mi buộc quanh chân, siết lên thịt bắp đùi, hết thảy đều vô cùng gợi tình, gương mặt Tô Mộc không kiềm được đỏ bừng, ánh mắt cũng hơi tránh né.
Lâm Tri Dịch ăn mặc chỉnh tề, sau đó làm phẳng chiếc cà vạt lúc này dùng để trói Tô Mộc, ung dung nhìn vào gương sửa sang thắt lại cà vạt thành nút Windsor, lại mặc áo khoác của âu phục vào, sau đó đi tới mép giường, cúi đầu xuống hôn lên môi Tô Mộc một nụ hôn.
”Đợi thầy tan lớp trở về.” Lâm Tri Dịch vuốt chăn cho Tô Mộc, ôn hòa như đang mở miệng thương lượng.
Sắc mặt Tô Mộc đỏ lên, kéo chăn che khuất đầu.
Một lúc lâu sau mới nghe thấy âm thanh cửa phòng làm việc khép lại, lúc này Tô Mộc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chăn bông ấm áp khô ráo vương mùi cơ thể của Lâm Tri Dịch, Tô Mộc mơ mơ màng màng, mắt cũng sắp không mở ra được nữa, nhưng vào lúc này lại nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Tô Mộc vén chăn lên, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước nhìn sang: ”Quên đồ sao?”
Chẳng qua là có cách một tầng hơi nước, Lâm Tri Dịch lúc đi mặc cả người âu phục chững chạc, làm sao có thể biến thành bộ quần áo sáng màu thường ngày?

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận