Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng, Lão thái thái quyết định chờ Phó Tuân trở về sẽ định đoạt số phận của Tống Vãn Ninh. Bà cũng nể tình cô ta là người nhà họ Phó, không muốn làm lớn chuyện khiến gia môn bất hạnh.
Trời đã tảng sáng, mọi người lục tục giải tán. Phó Hàn Sinh ôm eo Mộ Diên dìu cô về phòng. Nhìn gương mặt hốc hác vì thức trắng đêm của cô, hắn xót xa hỏi: “Sao em không nói cho anh biết sớm hơn? Việc này cứ để anh lo, em đừng bận tâm làm gì cho mệt người.”
Mộ Diên dụi đầu vào ngực hắn, thì thầm kể lại những gì mình nhìn thấy sau hòn non bộ. Cô sợ nếu không nói ra, lỡ Tống Vãn Ninh bị oan thì cô sẽ áy náy cả đời. Nhưng cô cũng sợ sự thật trần trụi ấy sẽ làm tổn thương Phó Tuân.
Phó Hàn Sinh hôn lên tóc cô, trấn an: “Em làm đúng lắm. Bé ngoan của anh giờ đã biết suy nghĩ thấu đáo rồi.”
Hai người trở về phòng ngủ, buông màn xuống, ôm nhau chìm vào giấc ngủ say sau một đêm dài đầy biến động.
Trong khi đó, Tống Vãn Ninh bị giam lỏng trong phòng mình. Cô ta biết mình đã hết đường lui. Tên Lưu Đức chắc chắn sẽ khai ra tất cả để kéo cô ta chết chung. Cô ta lục lọi khắp phòng, tìm được một miếng ngọc như ý – món quà Phó Tuân tặng ngày cưới.
Cô ta cười chua chát, ném mạnh miếng ngọc xuống đất. Choang! Ngọc vỡ tan tành, cũng như cuộc đời cô ta vậy.
“Kiếp sau thà làm chó chứ không làm người nhà họ Phó nữa!”
Cô ta nhìn ra cái giếng khơi sâu hoắm ngoài sân, ánh mắt vô hồn, tuyệt vọng.
________________

Chiều hôm sau, tin dữ lan truyền khắp Phó gia: Ngũ di thái trượt chân ngã xuống giếng chết đuối.
Mộ Diên đứng bên cạnh Phó Tuân ở nhà phía tây, nhìn người đàn ông tiều tụy đi trông thấy chỉ sau một đêm. Tóc anh ta bạc đi mấy phần, ngồi trên xe lăn thẫn thờ nhìn những cánh hoa lê rơi lả tả trong gió.
“Rõ ràng hôm qua cô ấy còn cười nói vui vẻ cắm hoa trong phòng, sao hôm nay lại bất cẩn ngã xuống giếng được chứ?” Phó Tuân lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào đau đớn.
Phó Hàn Sinh kéo tay Mộ Diên, kể lại toàn bộ sự thật về Tống Vãn Ninh và hai tên người hầu cho Phó Tuân nghe. Nhưng Phó Tuân lắc đầu quầy quậy, không tin vào tai mình. Anh ta một mực cho rằng vợ mình bị người ta hãm hại.
Rời khỏi chỗ Phó Tuân, Mộ Diên đi dạo trong hoa viên cho khuây khỏa. Cô gặp Dương Thu Uyển – Ngũ thái thái – đang nhặt hoa lê rơi. Người phụ nữ này có vẻ ngoài yếu đuối, bệnh tật nhưng lại toát lên vẻ thanh tao, thoát tục.
Hai người trò chuyện đôi câu. Dương Thu Uyển buồn bã nói sắp tới cô sẽ sang Nhật Bản chữa bệnh, có lẽ không còn cơ hội ngắm hoa nở nữa. Câu chuyện của những người phụ nữ trong Phó gia sao mà buồn thảm đến thế.
Mộ Diên thở dài, đứng trong đình hóng gió chờ Phó Hàn Sinh. Từ xa, cô thấy bóng dáng cao lớn của hắn đang bước tới.
“Đang chờ chồng về đấy à? Trà này là của em sao?” Phó Hàn Sinh cười tươi, tự nhiên cầm lấy tách trà của cô uống một hơi cạn sạch.
“Em vẫn chưa qua cửa đâu nhé, đừng có gọi bừa. Mau buông em ra, người ta nhìn thấy bây giờ.” Mộ Diên đỏ mặt, đẩy nhẹ lồng ngực rắn chắc của hắn.
Phó Hàn Sinh mặc kệ, ôm chặt lấy cô, đặt cô ngồi lên đùi mình. Hắn nhón một miếng mứt táo, cắn một nửa rồi cúi xuống mớm cho cô. Nụ hôn ngọt ngào vị mứt táo nhanh chóng trở nên nồng nhiệt, cuốn lấy hai người vào một thế giới riêng chỉ có đôi lứa.
Mấy ngày sau, tin đồn về sự thân mật của Tam gia và Mộ Diên lan truyền khắp nhà. Lão thái thái nhân cơ hội giục cưới. Mộ Diên vẫn muốn đợi ý kiến của thím Kiều nên chưa vội đồng ý.
Đêm xuống, Mộ Diên treo đèn lồng lên cây hoa lê, hít hà mùi hương ngọt ngào. Bỗng cô nghe thấy tiếng xì xào của hai cô người hầu gần đó.
“Đó là hồ ly tinh đấy, nghe nói quấn lấy Tam gia hôn hít giữa ban ngày ban mặt.”
“Suỵt, bé mồm thôi. Nghe bảo cô ta ở bên Tam gia lâu rồi mà cái bụng vẫn phẳng lì, chắc là loại ‘cây độc không trái, gái độc không con’. Không đẻ được thì chỉ có nước làm lẽ thôi, xem cô ta còn kiêu ngạo được bao lâu.”
Những lời nói cay độc ấy như kim châm vào tim Mộ Diên. Cô trở về phòng, mặt mày ủ rũ. Phó Hàn Sinh thấy lạ, gặng hỏi mãi cô mới chịu nói ra sự tình.
“Có người nói em không sinh được con, nói anh sẽ cưới vợ bé, ngày lành của em sắp hết rồi.” Mộ Diên ấm ức kể lể.
Phó Hàn Sinh nghe xong thì mặt lạnh tanh, nhưng rồi lại bật cười, ôm cô vào lòng dỗ dành: “Em đúng là quả hồng mềm dễ bắt nạt. Để tối nay anh ‘thử’ xem quả hồng này có ngọt nước không nhé, xem có đẻ được không nào?”
Nói rồi, hắn đè cô xuống giường, bắt đầu màn “kiểm tra” đầy kịch tính và nóng bỏng, mặc cho Mộ Diên xấu hổ giãy giụa trong vô vọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận