Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạn mẹ Liêu gọi điện thoại báo tin cho Liêu Thuân, sau đó anh tới bệnh viện xem tình hình, chân mày anh nhíu lại, thấy mẹ của mình đã già đi không ít, vẫn là cái biểu tình hung dữ đó, nói: “Sao mẹ lại bất cẩn vậy?”

Khi ba Liêu tới thì anh rời khỏi, hôm sau anh cũng tới, trên tay cầm theo canh xương hầm, do Trần Hương làm.

Mẹ Liêu húp một miếng liền biết được, nhưng bà cũng không vạch trần, đối Trần Hương thêm phần hảo cảm, Liêu Thuân ngồi xuống không nói gì, anh lột xong trái quýt rồi gọt tiếp trái táo, rồi chuối, tất cả để hết trước mặt mẹ Liêu.

Đã lâu rồi mẹ Liêu không ở gần con trai của mình, bà nhìn anh thật lâu, mới lúc sau mới cất giọng: “Con đã lớn vậy rồi.”

Liêu Thuân nhất thời trầm mặc.

“Mẹ và ba con đã sớm chấp nhận Trần Hương, đang chờ con chủ động liên lạc, đưa con bé tới gặp.” Mẹ Liêu khẽ thở dài: “Con giống y như ba con, đều cứng đầu như nhau.”

“Hai người không phải là không chấp nhận cô ấy mà là không chấp nhận con.” Liêu Thuân gọt xong trái táo đặt lên đĩa: “Con không phải là cảnh sát trưởng, không là luật sư, không là giáo sư, con làm cho hai người mất mặt rồi.”

Trong lòng mẹ Liêu đương nhiên cũng hiểu, bà và ba Liêu đều là giáo sư, hoàn toàn không hiểu công việc của anh là gì, khiến cho Liêu Thuân biến thành như vậy, nhưng bây giờ bà có hối hận cũng vô dụng, Liêu Thuân đã 35 tuổi, không thể thay đổi được gì.

“Con không cần hai người chấp nhận.” Liêu Thuân lau khô dao, đặt trên đĩa: “Bây giờ con và Trần Hương rất tốt, không cần ai chấp nhận.”

Thời điểm anh đi ra chạm mặt ba Liêu, hai người đối diện tầm mắt, Liêu Thuân không nói gì, cứ thế đi qua.

Hôm sau, anh không nghĩ rằng sẽ đến bệnh viện nữa, Trần Hương nấu canh xong bảo anh mang vào bệnh viện, nhưng anh không chịu, Trần Hương dứt khoát thay quần áo, tự mình đi đưa canh.

Liêu Thuân nổi đóa giữ cổ tay cô lại, mặt mày hầm hầm: “Em không được đi!”

Từ khi kết hôn đến nay, đây là lần đầu tiên Liêu Thuân tức giận như vậy, Trần Hương không sợ, trong lòng cô vừa khổ sở lại ủy khuất, nước mắt cô rơi xuống.

Liêu Thuân thả lỏng tay, ôm cô vào trong ngực: “Đừng chọc giận anh, ngoan, đừng đi được không?”

“Em chỉ là hi vọng, khi con mình được sinh ra có thể thấy ông bà nội của nó.” Trần Hương hít mũi nói.

Liêu Thuân ngốc rồi, lúc sau anh mới hỏi lại: “Em nói gì?”

“Em nói anh sắp làm bố rồi.” Trần Hương khóc lên.

Liêu Thuân luống cuống tay chân lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc, đừng khóc mà! Bà xã, anh sai rồi! Đệt! Mẹ nó anh sai rồi mà! Em đừng khóc, đừng khóc! Chúng ta có con thật rồi sao?”

Trần Hương thút tha thút thít gật đầu.

Liêu Thuân ôm cô vào lòng, hôn mạnh lên môi cô: “Bà xã à, anh không nằm mơ chứ? Chúng ta có con rồi?”

Không biết tại sao, hốc mắt Trần Hương lại ướt, cô và Liêu Thuân đều thiếu tình thương của người thân, cho nên khát vọng về tình cảm so với người khác lớn hơn rất nhiều.

Liêu Thuân nguyện ý dành tình yêu thương cho cô.

Cô cũng vậy, cũng nguyện ý, đời này chỉ yêu mình anh.

***

Buổi chiều Liêu Thuân đến bệnh viện, xách theo hộp canh trên tay.

Ba Liêu cũng ở trong phòng bệnh, hai người chạm mặt nhau, thái độ Liêu Thuân khác thường chào hỏi: “Ba.”

Ba Liêu ngạc nhiên, nhìn anh một cái, xác định là con trai mình, lúc sau ông ho khụ một tiếng, trả lời: “Tới rồi à.”

Trên mặt Liêu Thuân vẫn cười, không giống đi thăm bệnh mẹ mình, như đi thăm vợ mình sinh con, phần canh trong tay để trên bàn, quay đầu hỏi mẹ Liêu: “Mẹ, có khát không ạ? Đói bụng không? Có muốn ăn gì không?”

Mẹ Liêu trông con trai mình cứ như quỷ mà nhìn chằm chằm, rõ ràng hôm qua Liêu Thuân còn lạnh mặt đi về, giống như sẽ không bao giờ trở lại đây nữa, ai biết hôm nay anh lại tới nữa, còn cười như… chập mạch.

Mẹ Liêu nhìn phần canh trong tay anh, gật đầu: “…Uống một ít canh được rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận