Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày thứ ba xa cách trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài, với những cuộc gọi video đêm khuya nơi Tương Linh phải cắn gối để kìm tiếng rên khi tự móc âm đạo theo hướng dẫn của Lâm Thanh Khải, dâm thủy phun ra lênh láng trên ga giường chỉ để thỏa mãn nỗi thèm khát tạm thời. Sáng nay, cô dậy từ tờ mờ, trang điểm kỹ lưỡng hơn thường lệ – son môi đỏ mọng, váy ngắn ôm sát lộ đường cong eo mông, hy vọng anh sẽ “xé toạc” nó ngay khi gặp. “Anh về rồi… Em sẽ quỳ xuống liếm anh đến khô khốc.” Cô nhắn tin, lòng đầy mong chờ xen lẫn lo âu – Lâm Sơ vẫn im thin thít, nhưng sự im lặng ấy như lưỡi hái tử thần lơ lửng, và Tương Linh không hay anh ta đã hack được lịch trình chuyến bay của em trai qua mối quan hệ công ty.
Sân bay nhộn nhịp với dòng người hối hả, nhưng Tương Linh chỉ đứng một chỗ, mắt dán chặt vào cửa ra, tim đập thình thịch như trống trận. Khi Lâm Thanh Khải xuất hiện, kéo vali đen bóng, áo sơ mi xám ôm sát thân hình cao lớn, ánh mắt anh quét qua đám đông và dừng lại ở cô – nụ cười rạng rỡ nở trên môi, xua tan mệt mỏi ba ngày công tác. “Tương Linh…” Anh lao tới, ôm chặt cô giữa chốn công cộng, môi chạm nhẹ tai: “Em mặc thế này… Muốn anh thao em ngay tại đây à?” Cô đỏ mặt, cọ ngực vào ngực anh, cảm nhận dương vật anh đã hơi cương qua lớp vải quần: “Em nhớ anh… Nhớ côn thịt anh đâm vào em… Giờ thì sao? Anh chịu nổi không?”
Lâm Thanh Khải cười khàn, tay siết eo cô mạnh hơn, kéo cô vào góc khuất gần quầy thông tin: “Chịu? Anh cứng từ lúc thấy em rồi. Nhưng sân bay đông thế này… Hay là…” Ánh mắt anh lướt xuống biển hiệu nhà vệ sinh một mình gần đó, nơi ít người qua lại vì giờ cao điểm đã qua. Tương Linh hiểu ý, tim đập loạn nhịp, nhưng nỗi thèm khát chiến thắng lý trí – ba ngày xa cách đã biến cô thành tiểu dâm phụ chỉ biết khát khao anh. “Đi… Em muốn anh ngay bây giờ.” Họ lẻn vào buồng vệ sinh rộng dành cho người khuyết tật, khóa cửa, không khí chật hẹp ngột ngạt với mùi xà phòng thoang thoảng che lấp dần.
Lâm Thanh Khải ấn lưng cô tựa tường gạch men lạnh, tay kéo khóa quần mình xuống, dương vật thô to bật ra như lò xo, quy đầu đỏ sẫm rỉ dịch nhờn vì ba ngày kiêng khem chỉ qua video. “Quỳ xuống… Liếm anh đi, tiểu dâm phụ. Anh muốn em nuốt hết côn thịt anh.” Tương Linh tuân theo ngay, đầu gối chạm sàn gạch cứng, hai tay cầm lấy gốc dương vật nóng hổi, lưỡi mềm mại liếm dọc thân côn từ dưới lên, nếm vị mặn chát quen thuộc. “Ừm… To quá… Em nhớ nó…” Cô thì thầm, ngậm quy đầu vào miệng, mút mạnh khiến anh rên khẽ, tay ôm đầu cô ấn sâu hơn: “Sâu nữa… Liếm lỗ nhỏ đi… A… Miệng em ấm quá… Như tiểu huyệt em ấy…”
Cô cuốn lưỡi quanh quy đầu, mút láp dịch nhờn, tay vuốt ve hai hòn dái tròn trịa bên dưới, khiến Lâm Thanh Khải thở dốc, hông vô thức đẩy tới: “Nuốt hết… Em liếm giỏi thế này, anh muốn bắn vào họng em…” Nhưng anh rút ra đột ngột, kéo cô đứng dậy, xoay người ấn mặt cô tựa tường: “Không… Anh muốn đâm vào tiểu huyệt em trước. Cởi váy ra!” Tương Linh run rẩy kéo váy lên eo, quần lót ren đen tuột xuống mắt cá, âm hộ ướt nhẹp lộ ra dưới ánh đèn huỳnh quang trắng toát. Dâm thủy đã rỉ ra từ lúc liếm anh, nhỏ giọt xuống sàn.
Lâm Thanh Khải tách mông cô ra, dương vật chạm khe thịt từ phía sau, trượt vài cái trêu chọc âm vật sưng mọng trước khi đâm thẳng vào một phát sâu tận cùng. “Chặt quá… Ba ngày không thao, tiểu huyệt em co lại rồi… A… Sướng chết anh…” Âm đạo non mềm ôm sát côn thịt, thành thịt co bóp nuốt trọn gân guốc, dâm thủy bị ép ra tung tóe mỗi lần anh rút ra đâm vào. Tương Linh cắn mu bàn tay để kìm tiếng rên, mông ưỡn ra đón nhận: “Ừm… Thanh Khải… Mạnh nữa… Đâm thủng em đi… Em… em chịu không nổi… Nhanh lên!” Anh gầm gừ, tay bóp mông cô đỏ ửng, eo động hung hãn, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang vọng trong buồng chật hẹp, may mà tiếng máy bay ngoài kia át đi.
“Em ướt như suối… Bị thao trong toilet sân bay sướng không? Tiểu dâm phụ… Anh đâm chết em!” Lâm Thanh Khải thì thầm sát tai, tay kia luồn xuống xoa âm vật nhanh chóng, ngón cái ấn ấn núm nhỏ khiến khoái cảm chồng chất. Tương Linh run rẩy, âm đạo siết chặt dương vật anh: “Sướng… A… Ra… Em ra đây… Phun nước cho anh…” Cao trào ập đến nhanh như chớp, dâm thủy phun ra ồ ạt, ướt đẫm đùi anh và sàn gạch, âm đạo co thắt điên cuồng ép côn thịt đến cực hạn. Lâm Thanh Khải rên lớn, đâm thêm ba cú mạnh bạo rồi rút ra, bắn tinh dịch nóng hổi lên mông và lưng cô, từng đợt trắng đục dính nhớp chảy dài xuống khe mông.
Họ thở dốc, lau vội bằng khăn giấy từ máy sấy tay, Lâm Thanh Khải ôm cô từ sau, hôn cổ: “Em tuyệt vời… Giờ về nhà, anh sẽ thao em cả đêm bù đắp.” Tương Linh cười mệt mỏi, kéo váy xuống, nhưng lòng đầy hạnh phúc – xa cách đã qua, họ lại bên nhau. Họ rời sân bay tay trong tay, không hay Lâm Sơ đang chờ ở bãi đỗ xe, mắt theo dõi qua kính chiếu hậu, nụ cười độc ác nở trên môi: “Video sex… Hay lắm. Giờ là lúc tao tung đòn.” Âm mưu của anh ta đã sẵn sàng, và cao trào thực sự chỉ cách một bước chân – arc thử thách xa cách kết thúc, nhưng bóng tối gia đình lại kéo dài hơn bao giờ hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận