Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Miêu Vãn, tôi không biết tình huống của cô là như thế nào, nhưng nếu có thể trốn liền trốn chạy nhanh đừng chần chừ, cô cảm tôi thế nào?”

Lời hắn nói cô phải mất một lúc mới hiểu được.

Cô vui vẻ, “Anh cạy góc tường nhà anh ta?”

“Ai! Tôi không có ý này, tôi chính là muốn hỏi cô một chút , con người của tôi thế nào?”

“Ích kỷ, tự lợi, bệnh tâm thần, nói anh là người tốt thì không giống, nói anh là người xấu,anh cũng không xấu như vậy, dù sao thực làm người khác chán ghét.”

Đôi mắt hắn cười đều mị lại cùng nhau, “Vậy không phải đúng rồi sao, tôi là dạng người gì , Viễn Lâm là người thế nào, cậu ta chính là so với tôi còn tàn nhẫn hơn, nếu cô muốn tốt cho đứa bé, cũng đừng lưu lại bên người hắn.”

Hắn nói xong lại nhún vai, “Bất quá nếu cô thật sự muốn chịu ngược, vậy cũng không cần nghe ý kiến này của tôi.”

“Anh đang trào phúng tôi sao?”

“Cô nghe được câu nào của tôi có ý giống trào phúng vậy!”

Đều rất giống.

Hắn xuống xe đi lấy thuốc, cô ngồi ở trong xe phát ngốc nhìn chằm chằm bụng đã phồng lên, bỗng nhiên nhớ lại chuyện thật lâu trước kia.

Em trai so với cô nhỏ hơn năm tuổi, trong trí nhớ thời điểm bụng mẹ phồng lên, mang thai hắn, khi đó bà còn ôm cô, để cô dán ở trên bụng bà nghe, nói cô đoán xem là em trai hay em gái.

Ngày hắn sinh ra, cô vui vẻ thật lâu, là một bé trau nhăn dúm dó , càng lớn càng đẹp, đặc biệt nghe lời cô.

Tay nhẹ nhàng sờ ở bụng , qua lại vuốt ve tựa như đang sờ trực tiếp lên tiểu sinh mệnh bên trong , là con trai hay là còn gái đây.

Cửa xe mở ra, gió lạnh gào thét tiến vào , Tô Nhạc đầy người hàn khí run run, ngạc nhiên hỏi.

“Sao cô lại khóc?”

Cô sửng sốt, cảm nhận được ướt át trên mặt, lau một phen nước mắt, hấp tấp hút cái mũi.

“Tôi sao lại khóc?”

“Người mang thai cảm xúc đều tương đối mẫn cảm đi, cô nghĩ đến cái gì?”

Cô cúi đầu trầm tư trong chốc lát.

“Có thể là nghĩ đến em trai tôi.”

Tô Nhạc không nói thêm gì nữa, đột nhiên —hi hi ha ha– cùng cô nói chuyện vừa rồi ở bệnh viện đụng tới chuyện thú vị gì, cô kết luận hắn hẳn là đang an ủi cô, gia hỏa này thật thích làm điều dư thừa.

Qua tháng mười hai, bên ngoài biệt thự những bông tuyết bay đầy trời, dưới lầu truyền đến tiếng thét to của Tô Nhạc.

“Có thể ăn cơm rồi.”

Cô theo thang lầu đi xuống, đôi mắt si mê nhìn chằm chằm tuyết lớn ngoài cửa sổ sát đất , trắng như lông ngỗng ở không trung bay tán loạn.

“Thật sự là tuyết rơi?”

Tô Nhạc gõ chén đũa dựa vào ghế dựa, nói, “Thịnh thành năm nay không có tuyết , hôm nay dự báo thời tiết có nói qua một hồi nữa liền sẽ ngừng, tuyết này còn không đồ sộ bằng những trận tuyết ở Thụy Sĩ mà tôi từng thấy .”

Biệt thự này ở đỉnh núi , cây tùng bên ngoài thượng thực nhanh đã bị phủ kín một tầng bông tuyết trắng, tuyết trắng trong suốt, ngân quang lập loè.

Tuyết chỉ mới như vậy mà đã rất đẹp.

“ Anh từng đi Thụy Sĩ sao?”

“Đúng vậy, ba năm trước đây, thời điểm tôi tham gia thi đấu cô đi qua, chỉ là không đoạt giải.”

Hắn nhìn tuyết ngoài cửa sổ , hứng thú bừng bừng nói, “Đi Đông Bắc Thụy Sĩ , tuyết nơi đó mới thật sự là tuyệt mỹ, trắng một mảnh, đèn phòng ấm, không khác g đồng thoại .”

Cô kẹp một thịt khối đưa vào trong miệng.

“Tô Nhạc, anh mua nhà chưa?”

Hắn bị cô hỏi , có chút sửng sốt, “Mua, mua nhà? Mua nhà làm gì?”

“Nhà kết hôn, nhà second-hand.”

“Ha, tôi ngay cả bạn gái cũng chưa có, chuẩn bị tân phòng làm gì ? Nhà second-hand, nhà cô?”

“Ừ, tôi.”

Hắn tròng mắt chuyển động, “Thiếu tiền a?”

“Thực thiếu.”

“Địa chỉ ở đâu?”

“Quang cảnh — đường 46 .”

Hắn vội vàng cầm lấy di động tra bản đồ , xem xong liền chấn động.

“Mẹ nó, đây là một trong nhưng mảnh đất vàng của đế đô , cô không cần? Chỗ này dù chỉ là một căn nhà nhỏ thôi cũng đáng giá ngàn vạn, thật là của cô?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận