Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí mang phong cách gọn gàng, không trang trí dư thừa.
Ấn tượng của Thời Di về ông nội cô được hoàn thiện từng chút một từ những tòa nhà cứng nhắc và gọn gàng này nó cũng phù hợp với những tính từ cô nghe được cổ hủ, cứng nhắc, nghiêm khắc và ám ảnh cưỡng chế.
Hai hàng cây được trồng hai bên đường, dày đặc hơn nhiều so với lần cô rời nhà trước đây.
Chú Trần không trực tiếp đưa bọn họ về nhà cũ, chỉ đưa bọn họ xuống căn nhà dưới núi.
Nhà của Thời Dung ở cuối cùng, đầu tiên đi qua nhà Thời Tinh ở tiền phòng, sau đó đi xa hơn một chút, vòng qua sân nhà cô cả mới đến nhà cô. Thời Vân không hỏi cô, liền nhờ chú Trần đặt hành lý xuống, sau đó đi đường vòng đến nhà Thời Dung để thả anh xuống.
Nhà của Thời Dung cũng không khác gì nhà của hai anh chị, những năm anh không về thường xuyên, ở nhà vẫn cử người đến dọn dẹp. Dù không có dấu vết về cuộc sống hàng ngày, nhưng vẫn có bóng dáng quá khứ của Thời Di có thể thoáng qua một số chi tiết tinh tế.
Chuông cửa trước nhà này, khi cô còn nhỏ, kiễng ͼhân lên cũng không thể chạm tới nó một cách dễ dàng, khi đó cô luôn cảm thấy khoảng cách giữa cô và chú mình là giống như vậy, xa đến mức nhón ͼhân lên cũng không thể chạm đến.
Nhưng bây giờ, chuông cửa đã ở tɾong tầm tay cô.
“Đã muộn rồi. Bay cả ngày cũng mệt rồi. Ngày mai hãy đến gặp mẹ đi.” Thời Vân nói với anh, rồi vẫy tay với Thời Di “Đi thôi, về nhà thôi.”
Thời Di nhìn Thời Dung đứng trên cầu thang, đôi ͼhân bất động, cô muốn cùng anh bước vào cánh cửa đầy kỷ niệm nhưng lại không thể cử động.
Nhìn thấy tâm tư của cô, Thời Dung nhẹ gật đầu “Trở về gặp mẹ cháu trước đi.” Lát nữa quay lại.
Thời Di nghe được ý của anh, tuy rằng không cam lòng nhưng vẫn gật đầu, miễn cưỡng đi theo Thời Vân về nhà.
Cánh cửa giống nhau, nhưng khi bước vào, lại có những cảm xúc khác nhaụ
Lâm Phàm khoác chăn mỏng, ngồi trên sô pha phòng khách ở lầu một, mặt vô biểu tình nhìn TV. Trên TV có một bộ phim máu chó lúc tám giờ, tɾong đó nam nữ chính ôm nhau dưới mưa một cách ℭường điệu, khóc lóc nói rằng cả đời này sẽ không bao giờ xa cách.
Rõ ràng đó là một cảnh khiến người ta rơi nước mắt, nhưng trên mặt Lâm Phàm không có biểu cảm gì, lạnh lùng nhìn TV như một thây ma.
Thời Di vừa bước vào cửa đã thấy khuôn mặt bà tái nhợt như tờ giấy, khuôn mặt gầy gò với gò má nhô cao khiến bà trông đặc biệt tiều tụy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận