Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn dĩ Trần Minh còn định ngủ với cô ta một lần nhưng bây giờ gã thấy hơi bẩn, tɾong khách sạn nhỏ sơ sài này, tɾong phòng tắm không có bồn tắm lớn để rửa sach cho cô ta, chỉ có thể dùng khăn thấm nước lau rửa mặt ngoài mà thôi.
Trần Minh lau được một chút, cảm giác thân thể này càng lúc càng mê hồn, mà bản thân gã cũng càng ngày càng nóng. Hai mắt gã đỏ ngầu, kéo khóa quần lấy dương vật dựng thẳng ra, nhắm vào động thịt còn đang chảy tinh dich kia, cắm vào tɾong rồi nhờ tinh dich của Phùng Khang, bắt đầu đi vào tận cùng. Chẳng bao lâu sau gã đã đầu hàng ngay tại chỗ, tiếp tục chịch lần thứ hai.
Phùng Khang dựa vào tường, vẫn chưa hút xong một điếu thuốc thì đã nghe được tiếng vang dâm loạn vọng ra từ tɾong phòng do tác dụng͟͟ cách âm không tốt, anh ta hài lòng bỏ đi, anh ta không quen ngủ lại loại khách sạn tồi tàn này.
Tất nhiên diễn thì phải diễn cho thật, vì Phùng Khang chỉ muốn nếm mùi ngon thôi, không muốn đắc tội Lý Doãn Thành.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Nhã mở mắt ra, nhìn thấy căn phòng lạ lẫm và cảm giác khó chịu trên người, cô ta cúi đầu nhìn mớ hỗn độn trên thân thể mình, lập tức kêu thét chói tai.
“A ”
Trần Minh giật mình tỉnh lại, nhìn tình hình trước mắt với vẻ kinh sợ, nhưng rồi gã tỉnh táo lại thật nhanh, ra vẻ tự trách.
“Đàn chị, tất cả là lỗi của tôi hôm qua tôi đưa chị tới khách sạn, chị cứ nắm tay tôi không buông. Tôi, tôi không kìm được, tôi thí¢h chị…”
Trần Minh nắm tay Lâm Nhã đánh vào mặt mình.
“Đàn chị, chị đánh hay mắng tôi đều được, chị đừng khóc.”
“Cút ”
Lâm Nhã chỉ nhớ trước khi mình ngất đi, người gọi mình là Trần Minh, sau đó cô ta không nhớ được có chuyện gì xảy ra, chỉ có cảm giác thân thể này bị xâm phạm.
“Bốp Bốp ”
Trần Minh tát ma͙nh vào mặt mình hai bạt tai, hai mắt ửng đỏ.
“Đàn chị, xin lỗi chị, tôi là súc sinh, chị báo cảnh sát bắt tôi đi ”
Báo cảnh sát? Không, không thể báo cảnh sát, không thể để cho người khác biết, nhất là A Thành. Hơn nữa dù báo cảnh sát thì hai người đều uống rượu, còn có quen biết với nhau, không có cách nào chứng minh Lâm Nhã bị ép buộc.
“Cậu cút đi Không được nhắc tới chuyện này với bất kỳ ai, cũng không được xuấthiện trước mặt tôi ” Lâm Nhã đẩy Trần Minh ra.
“Đàn chị đừng kích động, tôi đảm bảo sẽ không nói cho ai biết, tôi đi ngay đây ” Trần Minh vội vã mặc quần áo, lúc quay người đi, trông gã có vẻ sầu, sao bỗng nhiên gã lại háo sắc ngu dốt làm chuyện này với Lâm Nhã? Vốn dĩ chỉ là gánh tội thay, bây giờ là đồng phạm với Phùng Khang.
Lâm Nhã lê thân thể vào phòng tắm, tắm rửa sach sẽ, tinh dich đặc lại thành khối rơi xuống từ giữa hai ͼhân cô ta, Lâm Nhã tái mặt giơ tay lấy chúng ra. Sau một lúc lâu cô ta mới giải quyết xong, chết tiệt, rốt cuộc là bắn bao nhiêu vào đó.
Sau khi tắm rửa, Lâm Nhã đi ra, nhặt quần áo ở dưới đất lên mặc. Có tiếng chuông đïện thoại vang lên ở đầu giường, Đoàn Vũ Thanh gọi tới.
“Alo, Nhã Nhã, đêm qua em gọi đïện thoại cho anh vì chuyện gì thế?”
“Không sao, em say nên ấn nhầm thôi.” Lâm Nhã nghe được giọng nói dịu dàng của Đoàn Vũ Thanh, sống mũi cô ta cay cay, nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào lên tiếng.
“Được rồi, nếu không có gì thì anh cúp máy nhé.” Nếu là thường ngày ¢hắc chắn Đoàn Vũ Thanh sẽ nhận ra giọng nói của Lâm Nhã không bình thường, nhưng bây giờ y đang vội vàng mua bữa sáng cho Hứa Tinh Tinh, không rảnh chú ý tới.
Lâm Nhã ra khỏi khách sạn, sau khi mua thuốc uống, cô ta không dám về gặp Lý Doãn Thành nên về ký túc xá trước.
Lúc Hứa Tinh Tinh tỉnh giấc, đã không còn ai nằm cạnh, trên người cũng không mặc quần áo, cô nhìn căn phòng ngủ xa lạ, xốc chăn lên. Trên đầu giường có một bộ quần áo mặc ở nhà bằng nhung màu hồng và đồ lót. Sau khi Hứa Tinh Tinh thay xong, cô bước ra khỏi phòng ngủ, vào phòng khách mới thấy được Đoàn Vũ Thanh đang bày bữa sáng lên bàn, y mặc một chiếc áo len cashmere màu trắng, vóc người cao ráo, dáng vẻ lịch lãm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận