Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

do ông ấy đạo diễn giành được giải phim nhựa xuất sắc nhất Oscar, mà năm đó ông ấy cũng giành được giải đạo diễn xuất sắc nhất.
Gee Browniii xứng danh là đạo diễn đẳng cấp thế giới.
Hiện tại Đường Đường nói ra tên của một đạo diễn như vậy.
Phản ứng trong đầu các giáo viên đều là, Đường Đường chỉ chọn lớn tên một đạo diễn nổi tiếng để nói.
Bởi vì, mấy đạo diễn lớn thế này là khó miêu tả nhất.
Đường Đường đương nhiên hiểu chuyện này nhưng cô là ăn ngay nói thật, cô thật sự thích đạo diễn này.
Cô còn từng mơ ước có thể hợp tác với Gee Browniii một lần, may mắn sau này cô có được cơ hội đó.
Tuy lần đó không phải vai chính nhưng cũng là một nữ phụ có phân lượng không nhỏ.
Đường Đường ở đoàn phim đã trò chuyện với Gee Browniii rất nhiều, sau khi nói xong càng khâm phục vị đạo diễn quái tài này.
Tác phẩm điện ảnh Đường Đường thích nhất cũng do ông ấy quay, chẳng qua không phải là bộ vừa đoạt giải mà là một bộ khác của mấy năm trước.
“Lần đầu tôi biết đến Gee Brownii là khi xem bộ phim ”
Cây sinh mệnh
” của ông ấy…”
Các giáo viên kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt cô gái trước mặt sâu thẳm như đã hồi tưởng quá khứ.
Tốc độ nói không nhanh không chậm, từng từ từng chữ nói về những thứ cô thích ở Gee Browniii.
Những người đang ngồi đều là người chuyên nghiệp, nghe Đường Đường mở miệng là họ có thể nghe ra rốt cuộc cô có mấy cân mấy lượng.
Bộ điện ảnh
“Cây sinh mệnh”
này có ý nghĩa rất hay, phần lớn bối cảnh đều nói về nỗi chịu nhục áp bách của nước Mỹ dành cho người da đen.
Nhưng nếu muốn từ đây mà để bàn luận ra thì sẽ dễ dàng nói bàn đến ý tưởng quay phim, chủ đề này rất thâm ảo chỉ là sẽ lệch khỏi đề tài.
Nhưng Đường Đường khống chế rất tốt.
Cô hiểu được thứ mình cần nói là vì sao cô thích vị đạo diễn này mà không phải ngụ ý của bộ phim.
Đường Đường là thật sự thích bộ phim này, cũng rất hiểu biết về đạo diễn, bởi vì thậm chí cô có thể nói ra những chi tiết được cài cắm trong phim, sau đó phân tích đạo diễn đã xử lý chi tiết đó ảo diệu thế nào.
Nói xong câu cuối cùng, vài giáo viên còn cảm thấy mê mẩn, vì mấy chi tiết Đường Đường nhắc đến bọn họ đều không phát hiện.
Cũng khó trách bọn họ không phát hiện, thật ra Đường Đường cũng là sau khi trò chuyện với Gee Browniii mới biết được.
Vậy nên cô mới biết được thì ra ở đó còn nhiều ẩn dụ như vậy.
Khi đó Gee Brownii thuyết phục Đường Đường thì hiện tại Đường Đường hoàn toàn thuyết phục các giáo viên đang ngồi.
Đến khi phần thi của Đường Đường kết thúc, có một vị giáo viên thậm chí còn chưa đã ghiền.
Không có hiểu biết sâu rộng thì căn bản không thể có cái nhìn rành mạch như thế.
Người bọn họ muốn lựa chọn phải là người có thái độ, phẩm chất và tiềm lực cắt nối biên tập.
Hiện giờ thấy Đường Đường biểu hiện như vậy, bọn họ còn yêu cầu gì nữa?
Tuy vẫn còn rất nhiều những học sinh phỏng vấn phía sau nhưng bọn họ đã hoàn toàn có thể khẳng định, phần thi hôm nay của Đường Đường chính là phần tốt nhất hôm nay.
Đường Đường thi xong cũng rất vui.
Vừa lòng ra khỏi phòng học, cũng thí sinh xung quanh gật gật đầu, kết quả bị paparazzi chụp được lúc cô đang nhảy nhót.
Vì thế cùng ngày bình luận Weibo biến thành Đường Đường đang tự động viên bản thân.
Dù thi không đậu cũng không sao, chỉ cần vui vẻ là được.
Hôm sau phải thi vòng ba, thi xong Đường Đường cảm thấy không quá vừa lòng nhưng cũng xem như cô còn vớt được.
Vì để chắc chắn hơn chút nên Đường Đường dồn hết 120% công lực vào vòng cuối cùng.
Vòng bốn rất vất vả.
Phải thi đến ba ngày để khảo sát năng lực sáng tác và sáng tạo của thí sinh.
Ngày cuối cùng còn khảo sát năng lực làm việc nhóm và giao tiếp của thí sinh, bởi vì đó là những tố chất cơ bản cần có của đạo diễn hoặc biên kịch.
Vài học sinh được chia thành một nhóm, buổi sáng tập luyện, buổi chiều diễn xuất.
Đường Đường được phân đến một nhóm đều là người hướng nội, lúc diễn xuất cũng thẹn thùng, cũng không chủ động lên tiếng.
Bọn họ thấy Đường Đường được phân vào nhóm liền cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Không ai chủ động thì Đường Đường chủ động, huống chi đóng phim mười mấy năm, bây giờ kêu cô diễn một đoạn ngắn thì đối với cô mà nói dễ như ăn cháo.
Phân công tất cả công việc cho mọi người, ban đầu bọn họ đều có chút bài xích nhưng khi bắt đầu tập diễn họ đều không tự chủ bị Đường Đường dắt đi.
Diễn kịch là phải hợp tác với nhau, có Đường Đường chỉ dẫn, mấy cô gái hướng nội kia đều chậm rãi bắt đầu thả lỏng.
Đến khi giáo viên đến kiểm tra, ông phát hiện nhóm Đường Đường lại là nhóm tốt nhất.
Cuối cùng, dưới sự dẫn dắt của Đường Đường, mọi người thành công kết thúc vòng thi.
Nhìn các giáo viên vừa lòng vỗ tay, Đường Đường rốt cuộc hoàn toàn nhẹ nhõm.
Toàn bộ đã kết thúc bây giờ chỉ cần chờ thành tích.
Bận suốt một ngày, lúc này Đường Đường mệt đến nói không ra hơi.
Đái Na tới đón cô, Đường Đường liền nằm liệt trên ghế sau.
Đôi mắt lơ đãng thấy cửa hàng Haagen-Dazs, đột nhiên cô có chút muốn ăn.
Đái Na thấy cô mệt mỏi, cũng không cấm,
“Chị đi mua.”

“Mua hai hộp”
, Đường Đường giơ hai ngón tay.
“Ăn nhiều như vậy coi chừng đau bụng.”

“Cho chú nhỏ một hộp”
, Đường Đường giải thích.
Đái Na:……
Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi bộ dạng ăn kem của Minh Thiếu Diễm.
Nhưng mua một hộp là mua, hai hộp cũng là mua, mua nhanh nhanh rồi lái xe về nhà.
Đường Đường đem kem mua cho Minh Thiếu Diễm bỏ vào tủ lạnh, sau đó ăn hộp của mình.
Buổi tối khi Minh Thiếu Diễm về, Đường Đường liền hưng phấn đem kem đưa cho Minh Thiếu Diễm.
Minh Thiếu Diễm nhìn hộp kem trước mặt, trên mặt ngập tràn từ chối.
“Thật sự ăn rất ngon, chú nếm thử một miếng đi, được không?”
Đường Đường lùi một bước, múc kem đưa qua.
Trước nay Minh Thiếu Diễm đều không ăn mấy thứ hòa hòe lòe loẹt.
Hắn cau mày nhìn Đường Đường một cái.
Kết quả vừa nhìn thấy đôi mắt Đường Đường, Minh Thiếu Diễm liền bị hạ gục.
Được rồi, ăn một miếng thì một miếng.
Đường Đường đem muỗng đưa qua cho hắn ăn, sau đó lại thấy Đường Đường múc thêm một muỗng kem bỏ vào miệng cô.
Minh Thiếu Diễm tháo cà vạt ra, nhanh chóng lên lầu.
Vừa lên phòng, Minh Thiếu Diễm liền kéo áo khoác ra ngồi xuống sô pha, một tay che khuất đôi mắt.
Hắn càng ngày càng kỳ lạ.
Làm sao bây giờ.
Nhịp tim, lại có chút không thể khống chế.
*** Tác giả có lời muốn nói: Vậy ngài không cần khống chế a!
* Tôi đăng chương này cho ngày mai nhá, mai có hay không thì tôi chưa biết Dì Trình gần mười ngày nữa mới trở về, Đường Đường từ hôm trừ tịch đến giờ đã lâu rồi chưa ăn cơm dì Trình nấu, bây giờ cô thật sự có chút nhớ.
Đường Đường ăn hai hộp kem nên cô không quá đói.
Cơm chiều, cô chỉ ăn qua loa vài thứ liền lên phòng sắp xếp lại đồ đạc.
Thi năng khiếu xong, ngày mai cô lại tới trường học tiếp.
Đã nhiều ngày bỏ bê việc học hành, Đường Đường nhớ tới môn toán học khiến cô đau đầu không dứt, xem ra ba tháng tiếp theo cô phải liều mạng học rồi.
Lúc trước Đái Na đã nói cô không cần phải cố gắng như vậy, hai lần thành tích của Đường Đường đều vượt mức tiêu chuẩn, càng đừng nói đến thi năng khiếu.
Chuyện này Đường Đường hiểu nhưng cô vẫn cảm thấy tự mình thi vào càng tốt hơn.
Nếu hiện tại là Nhan Nghiên của thế giới này thì cô có thể bỏ qua nhưng bây giờ đã đổi thành một người xa lạ nào đó đối địch với cô khắp nơi.
Đường Đường chỉ cần nghĩ, sau khi thành tích lớn học công bố, tất cả mọi người đều chê cười cô không bằng Nhan Nghiên liền cảm thấy nghẹn khuất.
Một lần nữa lấy sách toán ra đọc một lát, đột nhiên bụng nhỏ chậm rãi bốc lên cảm giác đau đớn quen thuộc.
Dự cảm xấu đổ ập đến càng ngày càng rõ ràng, Đường Đường cầm điện thoại xem ngày tháng, mặt cô lập tức xanh mét.
Nhanh chóng vọt vào phòng vệ sinh.
Mười phút sau, sắc mặt tái xanh vừa rồi của bạn học Đường thay đổi sang màu trắng bệch.
Cô đúng là hậu đậu.
Mấy tiếng trước khi dì cả đến lại ăn hai hộp kem lạnh, đúng là khiêu chiến quyền uy của dì cả mà.
Bụng nói đau là đau, trong nháy mắt trong bụng nhỏ như có cái máy đánh trứng, nhộn nhạo khiến cả người cô đầu váng mắt hoa.
Đường Đường gian nan lếch người lên giường, sau đó đem cái gối ấn chặt lên phần bụng dưới.
Chờ đau đớn hơi đỡ hơn chút, Đường Đường nhanh chóng quấn chăn mê mang tiến vào giấc ngủ.
Đây là phương pháp đối phó đau bụng kinh của cô, ngủ.
Khi ngủ rồi thì trong mộng làm gì có đau hay không đau chứ.
Mỗi buổi tối lúc trước khi ngủ Đường Đường đều xuống dưới đi một vòng, kiểm tra xem của đã khóa hay chưa, lâu ngày đã thành thói quen tốt của cô.
Nhưng hôm nay không biết vì sao cô vẫn không xuống.
11 giờ tối, Minh Thiếu Diễm đúng giờ đi ngủ, hắn cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ là ngủ đến nửa đêm, Minh Thiếu Diễm bị tiếng động cực nhỏ bên ngoài đánh thức.
Thật ra cách âm trong nhà rất tốt nhưng Minh Thiếu Diễm là người ngủ không sâu nên trong không gian yên tĩnh, bên ngoài vang lên chút tiếng động cũng hắn tỉnh giấc.
Minh Thiếu Diễm nhấc chăn xuống giường, chỉnh sửa lại áo ngủ liền mở cửa.
Cửa vừa mở càng nghe âm thanh bên ngoài rõ hơn, theo tiếng động Minh Thiếu Diễm xuống lầu.
Phòng bếp đang sáng đèn, khi hắn đến gần liền thấy cô cháu gái vốn nên đi ngủ đang một tay ôm bụng, một tay lục tung đồ đạc.
Toàn thân viết lên bốn chữ, nửa sống nửa chết.
Mày Minh Thiếu Diễm nhăn lại, bước hai bước lại gần cô,
“Làm sao vậy?”
Có lẽ do đổ máu quá nhiều nên lúc này thính lực của Đường Đường cũng kém đi, cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân Minh Thiếu Diễm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận