Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cái gì?” Thẩm Giai nghe giọng nàng thì lập tức biết không phải chuyện tốt gì.
Đỗ Yểu Yểu ra vẻ buồn khổ: “Chàng xem, chúng ta đã thành thân được ba năm rồi, nhưng bụng ta vẫn không có động tĩnh nào. Có phải do ta nghiệp chướng nặng nề nên không có duyên với con cái không?”
Thẩm Giai lạnh lùng nói: “Nàng có ý gì?”
Sao Đỗ Yểu Yểu có thể nói do trước đây hắn ta giết nhiều người chứ. Người cổ lớn cho rằng tội liên đới là chuyện vô cùng bình thường.
Nàng uyển chuyển nói: “Từ trước tới nay ta ít khi thắp hương khấn Phật, làm việc thiện. Chàng thì càng không nói…”
Thẩm Giai cắt đứt: “Đừng vòng vo, nói trọng điểm.” Nhìn nàng rụt rè cụp mắt xuống, hắn sờ đống hỗn độn dưới thân nói: “Cô nãi nãi của ta, ta còn phải hầu hạ nàng tắm rửa đấy.”
Đỗ Yểu Yểu buồn cười, cố gắng sử dụng ngữ khí nhẹ nhàng nhất có thể: “Ta nghĩ chàng tha cho người vô tội trong Thần Vương phủ và Nguyễn tướng quân phủ được không?”
“Tội mưu phản không thể bỏ qua, hơn nữa ta cũng không thể tự mình quyết định được đúng không?” Thẩm Giai bất động thanh sắc bác bỏ. Nhưng sau đó lại nhớ tới mới đồng ý với nàng tha cho Tống gia, lời nói trước sau không giống nhau.
Hắn trịnh trọng nói: “Yểu Yểu, nếu như lần này ta và Thái tử thất bại, nàng cảm thấy đối phương sẽ bỏ qua cho nàng và già trẻ trên dưới Thẩm phủ sao?”
Đương nhiên là không rồi. Đỗ Yểu Yểu chỉ cần dùng chân nghĩ cùng biết.
Đây là sự khác nhau giữa người nhân từ và tàn bạo sau khi lên ngôi.
Nàng hy vọng Thẩm Giai có thể bố thí chút thiện tâm, khuyên Thái tử có thể không trảm thảo trừ căn.
Nếu như đối phương còn tiếp tục tái phạm mới giết cũng không muộn.
Ít nhất là cho người muốn sống sót một cơ hội.
“Gả cho người sẽ không
Chuyện Đỗ Yểu Yểu nhắc đến là lúc Sở Tuân bắt tay với Hồng Ngạc bắt nàng đến thanh lâu.
Sắc mặt Thẩm Giai dịu đi: “Ta sẽ không làm vậy.”
“Cho nên, chàng không cần phải so sánh với hắn ta. Thần Vương chỉ là người nhỏ mọn.” Đỗ Yểu Yểu dìm Sở Tuân xuống, nâng Thẩm Giai lên: “Chàng và Thái tử đều là minh quân và minh thần.”
Thẩm Giai một lời khó nói hết nhìn nàng: “Từ trước đến nay ta đều không để lại tai họa ngầm cho mình.” Nếu như có thể thì xử lý một lần cho thật sạch sẽ, không phải thu thập tàn cục đến lần thứ hai.
Đỗ Yểu Yểu nói: “Thần Vương đã chết, Vĩnh Ninh hầu cũng chết. Mặc dù Nguyễn tướng quân ở bên ngoài không rõ sống chết nhưng chắc chắn cũng không tránh khỏi cái chết. Người cầm đầu không còn, vậy nữ nhân và trẻ nhỏ còn sót lại trong phủ còn có thể gây nên sóng gió gì chứ? Huống chi bọn họ phải sinh hoạt dưới sự giám sát của mọi người, hoặc là lưu đày hoặc là bị nhốt.”
Thẩm Giai cầm tay nàng, sầu lo nói: “Một đốm lửa nhỏ có thể lan ra cả đồng cỏ.”
Đỗ Yểu Yểu muốn nói thêm nhưng tay Thẩm Giai lại che miệng nàng lại: “Phụ nhân không được phép tham gia vào chuyện triều chính, nhiều lời vô ích.” Nói xong lại sợ nàng tức giận nên bổ sung: “Ta có thể bảo vệ Tống gia, nhưng những chuyện khác nàng đừng quản.”
Đỗ Yểu Yểu vùi đầu vào ngực Thẩm Giai, kéo tay hắn xoa bụng đang phồng lên của mình: “Coi như là tích đức cho đứa nhỏ sau này của chúng ta đi!”
Vừa nhắc tới đứa nhỏ, Thẩm Giai lập tức mềm lòng, do dự nói: “Lý do này không đủ để thuyết phục ta.”
Hắn tò mò hỏi: “Sao nàng cứ cố chấp muốn cứu bọn họ như vậy?”
Trong trí nhớ của Thẩm Giai, Đỗ Yểu Yểu không phải người lương tiện như vậy. Nhưng mấy tháng gần đây, nàng lại cực kỳ hiền lành…
Đỗ Yểu Yểu không thể giải thích được sự khác biệt giữa người cổ lớn và hiện đại được.
Cổ nhân chia ba bảy loại, một người phạm sai lầm sẽ gây họa cho cả nhà. Hiện đại lại chú trọng người người bình đẳng, một người làm thì một người chịu, sinh mạng là cao nhất.
Nhưng nàng nhỏ bé, không thể đối kháng với Hoàng đế của cả xã hội phong kiến được. Nhưng nếu bảo nàng cứ thế mặc kệ, coi thường mạng sống của người khác thì nàng không làm được.
Là một người từng nhận được sự giúp đỡ của người khác mà lớn lên, nàng nhận được rất nhiều ý tốt mà không cần lời hồi đáp, mà bản thân nàng cũng nguyện ý đưa ra những thiện ý lớn nhất, giúp đỡ những người vô tội bị liên lụy bởi chế độ nghiêm khắc ở nơi này.
Hầu phủ và Vương phủ đều đã mất đi chủ nhân, phần lớn người làm trong phủ đều là hạ nhân thật thà cần cù, là dân chúng bình thường làm việc nuôi dưỡng gia đình.
Nếu có thể sống thì ai muốn chết chứ?
Trong nguyên tác, khi nguyên chủ ngã xuống vách núi đã hô to ‘cứu mạng’, hô đến mức khàn cả giọng.
Nàng không hề nghĩ vào thời khắc chỉ mảnh treo chuông đó sẽ có người giữ chặt lấy tay nàng sao?
Đỗ Yểu Yểu đang dùng cơ thể của nguyên chủ nên cảm xúc càng phóng lớn hơn. Nàng quyết định nói cho Thẩm Giai nghe.
“Chàng có muốn nghe ta kể về giấc mơ của mình không?”
Thẩm Giai hứng thú nói: “Chăm chú lắng nghe.”
Đỗ Yểu Yểu nhẹ nhàng nói lại: “Ở trong giấc mơ của ta, biểu muội rơi xuống nước chết. Chàng càng không tặng ngọc bội mẫu thân để lại cho ta. Trong bữa tiệc sinh thần ấy, ta bị Thu Nguyệt châm ngòi, nghĩ rằng chàng và Lâm Thư Uyển có tư tình riêng, dưới cơn giận giữ đã đẩy biểu muội xuống hồ. Biểu muộ chết đuối, ta không thể không đền mạng.”
Thẩm Giai nhớ lại: “Khó trách hôm đó trên đường đến Lâm gia, nàng lại giao phó nhạc mẫu cho ta.” Hắn nghi hoặc hỏi: “Không phải ngay từ đầy nàng đã nói ta sẽ lên làm Thừa tướng, giết Thần Vương, diệt Tống gia mà cũng giết cả nàng sao?”
Lúc trước Đỗ Yểu Yểu tưởng lầm rằng Thẩm Giai vì nàng là người Vĩnh Ninh hầu phủ nên mới giết nàng, khi đó nàng còn chưa biết hung thủ thực sự hại chết nguyên chủ lại là Khương phu nhân.
Nàng nói: “Ta bị người đánh xe trong phủ lừa gạt, hắn cố ý làm thương ngựa, khiến ngựa phát điên kéo theo cả xe rơi xuống vách núi. Ta không hoài nghi chàng thì có thể hoài nghi ai đây?”
Thẩm Giai lại suy nghĩ về vấn đề khác: “Trước kia nàng lấy lòng ta là bởi vì sợ ta giết nàng?”
Đỗ Yểu Yểu nhéo thắt lưng hắn, hỏi lại: “Chàng không hỏi ta có chết không sao?”
Thẩm Giai nhắc nhở: “Nàng vừa mới nói xong.”
“Thịt xương nát vụn. Người nhặt xác ta qua loa tìm kiếm xương cốt và xiêm y rách nát rồi cứ thế lập mộ.” Đỗ Yểu Yểu kể lại.
Thẩm Giai chấn động, ôm chặt lấy nàng: “Chỉ là mơ!”
Hắn hỏi: “Hung thủ là ai?”
“Lâm gia.”
Thẩm Giai suy nghĩ một chút. Đúng là có khả năng như vậy, Khương phu nhân yêu thương Lâm Thư Uyển như bảo bối, coi nàng ta như đôi mắt của mình vậy. Lúc trước, khi định hôn ước miệng, Khương phu nhân đã năm lần bảy lượt nói phu đạo với hắn.
“Ở trong mơ, ta vừa ngu lại vừa dốt, rơi vào bẫy rập của người khác.” Đỗ Yểu Yểu thở dài, tự giễu nói: “Nói đáng chết thì đúng là ta đáng chết thật. Chuyện chàng ra tay giúp đỡ, cứu ta một mạng cũng phải có người chỉ điểm mới nhận ra được.” Đây là Đỗ Yểu Yểu đang phỏng đoán nỗi lòng của nguyên chủ.
Sao Thẩm Giai lại không biết Đỗ Yểu Yểu đang ngầm nói muốn hắn hạ thủ lưu tình chứ. Nhưng nói đến lợi ích chính trị, hắn nhất định phải xin chỉ thị của Thái tử, nếu như thả bọn họ chỉ sợ sẽ gây ra phiền toán sau này nên bọn họ mới không muốn nhượng bộ.
Cuối cùng hắn cũng rõ vì sao nàng lại phải nhảy xuống hố cứu người: “Đây cũng là lý do tại sao nàng không màng đến tính mạng bản thân, có chết chìm cũng phải cứu được Lâm Thư Uyển sao?”
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu vẫn còn cảm thấy sợ hãi: “Ừm, cũng may là ta nằm mơ thấy được mọi việc nên mới có thể bảo vệ được mạng nhỏ nàng. Nếu như ta thật sự là một đố phụ, hại biểu muội thì chắc chắn Lâm gia sẽ không bỏ qua cho ta.”
Thẩm Giai im lặng. Nếu như Đỗ Yểu Yểu vẫn ngu xuẩn lại kiệu ngạo như trước đây thì quả thật hắn sẽ không quan tâm đến nàng. Nàng bị người ta lấy mạng đền mạng, rơi xuống vực mà chết thì cùng lắm trong lòng hắn có vài phần áy náy, lấy vinh quang ra để bổi thường phần nào đó cho nàng mà thôi.
“Vậy phải cảm tạ ông trời đã để nàng ở lại bên ta.” Hắn thân thiết hôn lên mặt nàng, chuyển hướng nói đến vấn đề trọng tâm khác: “Trong mơ, nàng mất, vậy ta thì sao?”
Đỗ Yểu Yểu phối hợp cười duyên: “Chàng mất đi lão bà xinh đẹp như ta nên thương tiếc khôn nguôi, cả đời không thú thê!”
“Lão bà là cái gì?” Thẩm Giai kỳ quái hỏi.
Đỗ Yểu Yểu vừa nói mấy chữ đã lộ ra rồi, nàng vội vàng giải thích: “Chàng là lão công, còn ta là lão bà nha.”
“À.” Thẩm Giai giật mình, trêu tức nói: “Đây lại là ngôn ngữ địa phương Thanh Châu các nàng sao?”
“Chàng biết thế là được rồi.” Đỗ Yểu Yểu mặt không đổi sắc.
“Yểu Yểu lão bà…” Thẩm Giai ôn nhu lưu luyến gọi.
Đỗ Yểu Yểu nghe vậy, trái tim như bị kích thích run lên, mượn cơ hội này nói: “Chàng buông tha cho bọn họ được không? Cho bọn họ một cơ hội được sống?”
“Ta sẽ suy nghĩ.” Thẩm Giai thừa nước đục thả câu, không cho nàng câu trả lời chính xác. Hắn đè Đỗ Yểu Yểu xuống: “Lão bà, ta lại cứng, nàng cho… một lần nữa.”
Hắn ngả ngớn nâng cằm nàng: “Hầu hạ ta thật tốt, mọi thứ đều dễ thương lượng. Hửm?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận