Chương 800

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 800

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

So với việc bị lừa gạt và tức giận, anh ta tình nguyện lừa mình dối người, những lời cô nói đều là thật.
Cô chịu khổ, chỉ là không được cha mẹ chào đào, cho nên quật cường chạy ra ngoài.
Anh ta không cách nào tiếp nhân, cô nhóc mà bản thân ngậm trong miệng sợ tan nửa đời trước lại sống ở một nơi như thế này.
“Chỗ thôn các ông còn cô gái nào khác tên Lâm Chi Nam không?”
Giọng Lục Nhất Hoài đã trở nên khàn đi, chỉ là người đàn ông đầu trọc không phát hiện ra mà thôi, ông ta liên tục lắc đầu.
“Không có, chỉ có một người này thôi, huống chi dáng dấp hai mẹ con nhà này ở trong thôn trấn đều là có một không hai.”
“Tiên sinh, cậu không tin thì có thể đi hỏi.”
Lục Nhất Hoài không đáp.
Ánh sáng hàng lang u ám, từ trong khe hở nhào đến làm nổi bật lên dáng người cao lớn thẳng tắp của anh ta, ngay cả chỗ hốc mắt cũng có một bóng mờ thật sâu.
“Tiền cho ông thì là của ông, nhưng con người tôi ghét nhất là bị người ta lừa.”
Cảm giác bực bội khiến Lục Nhất Hoài muốn hút một điếu thuốc, nhưng sau khi châm lửa cũng chỉ kẹp trong tay, không có thêm động tác gì, Lục Nhất Hoài có ý riêng nói.
“Ông muốn tùy tiện qua loa cho xong, tôi không xen vào, nhưng một thôn nhỏ như thế, có người mang theo tiền cùng nhau biến mất, hẳn không phải việc gì khó.”
“Ông cảm thấy như thế nào?”
Cách khói thuốc, người đàn ông nheo mắt nhìn tới, vẻ mặt khiến đầu trọc chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Gã ta giật mình, liên tục nói mình không gạt người, đâu dám có lá gan đấy.
“Tiên sinh, nếu như cậu không tin lời tôi thì có thể đi hỏi người khác, bất kỳ người nào cũng sẽ dẫn cậu đến đây, đây chính là nhà của Lâm Chi Nam ” Ông ta đột nhiên nhớ đến.
“Đúng rồi, cậu còn có thể đến hỏi một người, trong thôn này không ai hiểu rõ Lâm Chi Nam hơn cậu ta, thiếu chút nữa Lâm Chi Nam đã đi theo cậu ta.”
Ánh mắt Lục Nhất Hoài hơi ngừng lại.
“Cậu ta ở trong căn nhà cuối thôn, nghe nói tối qua trở về, tên Liên Thắng.”

Lần này Liên Thắng trở về để làm thủ tục sang tên căn nhà.
Từ sau lần gặp cô ở Thượng Hải, anh ta biết, bên ngoài phồn hoa như xuân, cô vĩnh viễn sẽ không quay về thôn Ngô Đồng, căn nhà này vì cô mà xây dựng, hiện tại đã không còn lý do để tồn tại.
Đúng lúc người bạn trước kia lăn lộn trong thôn cưới vợ, Liên Thắng làm anh em tốt, đã sang tên căn nhà này cho bọn họ.
Thủ tục làm mất nửa ngày, anh ta về nhà thu dọn đồ đạc còn lại, nói là thu dọn, thật ra cũng chẳng có gì lưu lại, anh ta đã sớm thành thói quen bốn biển là nhà, lần một lượt cũng chỉ là chút quần áo cũ vô nghĩa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận