Chương 800

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 800

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng Lục Dã hơi khàn.
“Trước khi ra nước ngoài thành lập chi nhánh sao không nói với anh?”
“Sau khi anh xuấtngoại em mới quyết định, anh trở về có thể g͙iày vò em, em làm gì có thời gian nói.”
Cô ra vẻ đúng lý hợp tình, dù sao nói thế nào cũng là cô có lý.
Lục Dã siết chặt cánh tay tới vô hạn, dùng sức như muốn ôm đứt cô.
“Có biết sau khi anh đi ra ngoài nhìn thấy hộp thoại rỗng tuếch của em anh đang nghĩ gì không? Anh nghĩ lần này nếu như em không thèm để ý đến anh, anh với em có cũng được mà không có cũng không sao, anh xảy ra chuyện em bỏ chạy, anh tuyệt đối sẽ không đi tìm em nữa.”
Anh cắn chặt hàm dưới, giọng nói cũng hung ác, “Tảng đá nhét tɾong túi mấy ngày đều nóng hầm hập, chỉ có em không có trái tim chơi anh tới ba bốn lần, ỷ vào việc anh đối xử tốt với em thì em có thể bắt nạt anh, ông đây cũng hết cách với đống băng như em.”
Không thể khống chế, lệ nóng càng ngày rơi xuống nhiều hơn.
Liên Chức nín khóc mà cười.
“Không phải ông đây còn rấtxui xẻo sao, bỏ lỡ cơ hội tốt rời khỏi em.”
Hơi thở Lục Dã tăng ma͙nh.
Liên Chức lại dường như không để ý đến sự căng thẳng của anh.
“Con người em thật sự rấtsợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thật sự, em luôn cảm thấy mình không có năng lực gánh vác. Lúc học lớn học em đã tập trung vào người đàn ông ưu tú nhất tɾong số những người the0 đuổi mình. Tình cảm chính là như vậy mà. Nhất định phải chọn một người đồng hành tốt nhất trên con đường sau này, nhưng sau đó tɾong nhà anh ta phá sản, anh ta từ công tử hào phóng tɾong nháy mắt biến thành sinh viên nghèo trốn nợ khắp nơi, em không bao giờ để ý đến anh ta nữa.”
Giọng mũi Liên Chức ong ong, “Mấy ngày nay em sợ anh không có tin tức gì, càng lo lắng khi nhận được đều là tin tức xấu, cũng đang suy nghĩ nếu như anh xui xẻo bị tống vào tù thì có phải em quá xui xẻo hay không, nên chờ anh hay là cứ như vậy chạy mất.”
Lục Dã vùi đầu vào cổ cô.
“Vậy tại sao em không đi?”
Anh nói sẽ để cho cô đi, nhưng lại không hề có động tác muốn buông tay.
“Em luyến tiếc.”
Liên Chức ngửa đầu nhìn anh, “Trước kia em chưa bao giờ như vậy, đầu óc luôn xuấtthần nghĩ đến anh. Không sợ anh khinh bỉ, trước kia em tưởng tượng tình yêu với anh đều tích cực, không ngừng tiến bộ. Em cảm thấy em có thể luôn thật sự thí¢h anh, em đã đặt anh vào tɾong dự tính của tương lai, nghĩ sau khi ra nước ngoài em phải sắp xếp trở về như thế nào, tần suất gặp mặt của chúng ta, nhưng em chưa từng tưởng tượng ra việc ngoài ý muốn này.”
Lục Dã “Cho nên em lùi bước?”
“Có loại suy nghĩ này, có thể chỉ vài giây thôi.”
Liên Chức cười, “Nhưng em lại không ngừng nghĩ đến anh, anh biết em luôn luôn rấtđược hoan nghênh, đàn ông bày tỏ với em không ít, nhưng dường như em luôn nhớ tới anh, cảm thấy nếu như là anh nhìn em thì ánh mắt có thể nóng bỏng hơn một chút, nói sẽ ít đi một chút.”
Đầu đường ban đêm, hốc mắt cô đã sớm ướt đẫm.
Đồng cam cộng khổ là một thành ngữ chỉ có thể xuấthiện trên miệng, rơi vào thực tế đó là hàng năm hàng tháng may vá một bộ xiêm y cũ, có thể là oán giận và hối hận vô cùng vô tận.
Lúc trước Liên Chức cũng không cảm thấy mình thí¢h bất kỳ người nào như thế, ít nhất cô chưa bao giờ nghĩ tới.
Ngay cả việc lựa chọn bạn đời từ đầu đến cuối cô đều tưởng tượng về những người nằm tɾong phạm vi ưu tú, mà ban đầu khi tiếp cận Lục Dã đều là bởi vì anh biến thành cảnh sát, cha là Hạ Nhân Lai.
Nhưng bất tri bất giác, loại tình cảm này hình như đã thay đổi.
“Thậm chí em còn đang nghĩ anh ngồi tù cũng được, chờ anh đi ra cùng lắm thì em đi đón anh, không ngờ có một ngày người luôn nghĩ cho bản thân mình đầu tiên như em lại có suy nghĩ này, nhất định là đầu óc em bị hỏng rồi.”
Đầu đường người đến người đi, Lục Dã hung hăng ấn cô vào tɾong ngực, cằm dán vào hõm cổ của cô, như muốn hòa tan cô vào tɾong cơ thể.
Anh cắn răng, không biết nên phát tiết tất cả cảm xúc tɾong lòng như thế nào, chỉ có thể ma͙nh bạo hôn cô, lại hôn cô, khi nụ hôn rơi vào trán cô, trên mi mắt chợt nổi lên một tầng sương mù ẩm ướt.
Cô thật đáng chết, biết phải nói gì mới khiến anh mất khống chế.
Có nhiều thứ Lục Dã chưa bao giờ nghĩ tới, thế cho nên một khi có được mới có thể làm cho toàn bộ xoang mũi đều cảm thấy chua xót. Viên đá không có trái tim này, cuối cùng cũng được anh ủ ấm.
Cô gái Liên Chức này chỗ nào cũng ác, đối với bản thân mình càng ác hơn.
Nhưng Lục Dã cũng hiểu rấtrõ, tình yêu này ngoại trừ cô, anh không thể cho người khác.
Đèn đường và người qua lại đều đã qua vài đợt, đều nhao nhao nhìn về phía đôi nam nữ đang ôm nhaụ
Phải chia tay lâu đến bao nhiêu mới có thể ôm một cái cũng khiến cho người ta mặt đỏ tim đập.
Mình thua rồi.
Cửa sổ xe hạ xuống, tay kẹp điếu thuốc vắt lên cửa sổ xe, tàn thuốc rơi xuống thoáng bị bóng tối nuốt chửng.
Đôi mắt Trầm Kỳ Dương lạnh lùng u ám, không chớp mắt nhìn chằm chằm hai thân ảnh đang ôm nhau ở phía xa, xa cách gặp lại, bọn họ ngay cả ôm cũng làm cho người ta hít thở không thông. Giống như hận không thể hoà tan đối phương vào tɾong ngực.
Nhìn mãi, tɾong mắt anh nổi lên một tia máu đỏ tươi.
Hoá ra từ đầu đến cuối người bị bỏ rơi chỉ có anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận