Chương 801

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 801

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì thế buổi chiều mấy anh em ở dưới lầu uống rượu, nói muốn giúp chú rể tạm biệt quãng thời gian độc thân.
Anh ta vẫn đứng trên tầng hai, nhìn bụi gai bên ngoài cửa sổ.
Một năm trước, cô mặc váy đỏ phiêu đãng trong gió, giống như muốn vượt qua bụi gai này đi đến một thế giới khác.
Nơi đến là “anh ta”, thế giới của “anh ta”.
Bây giờ chồi non nhú lên, cửa sổ còn đó.
Liên Thắng hoảng hốt cảm thấy, đó là lúc cô cách mình gần nhất.
Điếu thuốc trong tay anh ta vẫn đang cháy, tàn thuốc lá rơi xuống, người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm về phương hướng kia, giống như có thể nhìn chằm chằm ra cô.
Mãi cho đến khi Tiểu Ngũ trước đó cùng anh ta lêu lổng đi lên, nói dưới lầu có người tìm anh ta, nhìn qua không phải hạng người lương thiện gì.
Lông mày Liên Thắng cau lại, dập tắt điếu thuốc đi xuống lầu.
Cầu thang vài chục bước, Liên Thắng không nghĩ đến lại chạm mặt người kia… Lục Nhất Hoài đang đứng ở chỗ cổng lớn chờ anh ta, dưới lông mày kiếm sắc bén là đôi mắt thăm thẳm như nhau.
Điều khác biệt là thần thái và cử chỉ.
Một cái lăn lộn trong đủ hạng người, cà lơ cà phất tận trong xương tủy, trên người mặc quần áo không chỉnh tề, giống như người từ trong đống tro than đi ra.
Nhưng vẫn như cũ không che hết được hương vị đàn ông đó.
Một người khác bề ngoài lười biếng, hững hờ, chẳng qua đó chỉ là mặt nạ của anh ta mà thôi, phong phạm thế gia quân nhân, chỉ đứng thôi cũng tựa như một gốc bạch dương thẳng tắp.
“Là anh à.” Liên Thắng trên dưới nhìn qua anh ta, cười một tiếng.
“Sao Lục thái tử gia lại đến nơi nhỏ bé này?” Anh ta đã từng được Đàm Vu Phi dẫn đến một bữa tiệc, Lục Nhất Hoài là người mà bọn họ nhắc đến.
Lục Nhất Hoài không trả lời, chỉ nhìn mấy người xung quanh anh ta.
Liên Thắng cũng hiểu, để bọn họ ra ngoài trước.
“Anh Thắng…”
Mấy người có chút do dự, nhất là nghe anh ta gọi cái gì mà thái tử gia, tưởng rằng là người đâu đến trả thù, lại thấy lông mày người đàn ông này sắc bén, chỉ sợ trên người cũng có công phu quyền cước.
“Không sao đâu, các cậu ra ngoài trước đi.”
Một ánh mắt của anh ta, mấy người đó mới do dự rời đi, Liên Thắng sau khi vòng qua sofa ngồi xuống, hỏi Lục Nhất Hoài.
“Muốn ngồi không?”
Lục Nhất Hoài cũng không cùng anh ta vòng vo, nói.
“Anh và cô ấy có quan hệ như thế nào?”
“Ai cơ?”
Anh ta biết rõ còn cố hỏi, đôi mắt Lục Nhất Hoài đen nhánh.
“Lâm Chi Nam ”
“Ồ, là cô ấy sao…”
Liên Thắng sáng tỏ, ngân dài, hỏi lại. “Anh cảm thấy thế nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận