Chương 801

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 801

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nửa tháng nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trong xe taxi, tay cô bị Lục Dã nắm tɾong lòng bàn tay. Nguồn nhiệt từ bàn tay người đàn ông cuồn cuộn không ngừng truyền tới, làm cho người ta cảm thấy an tâm kiên định, giống như chuyện gì cũng không cần phải lo, chỉ cần đi the0 anh là được.
Liên Chức quay đầu nhìn anh.
“Tại sao anh lại không để cho cha anh hành động?”
Lục Dã “Em đã đi tìm ông ấy?”
Nhìn đáy mắt anh hiện lên ý cười, Liên Chức sờ sờ mũi, “Chỉ là thuận tiện hỏi một chút mà thôi.”
Lục Dã nói tɾong khoảng thời gian anh bị điều tra tình hình phát sinh rung chuyển lớn, tiếp the0 anh lại bình an vô sự đi ra, khiến cô mơ hồ có dấu hiệu hoài nghi, lại muốn nghe người đàn ông tự mình nói.
Đôi mắt đen nhánh của Lục Dã nhìn cô chằm chằm.
“Dẫn rắn ra khỏi hang. Anh bị tình nghi mới có thể khiến cho người có tâm vội vàng có động tác.”
Liên Chức “Cho nên trước đó anh đã biết.”
Đôi mắt cô trợn tròn, lông mi hơi ẩm ướt mang the0 ý tức giận, Lục Dã dùng sức nắm chặt, ý cười nhàn nhạt nổi lên trên mặt anh.
Anh lẳng lặng nhìn cô một lát, lúc này thật sự không muốn nhắc tới bất cứ người đàn ông nào.
Nhưng lòng dạ anh cũng không nhỏ nhen đến mức muốn giấu diếm.
“Rạng sáng hôm đó Tống Diệc Châu tới tìm anh.”
“?”
Là Tống Diệc Châu bị cô rải thức ăn cho Trim trên đường phố Luân Đôn?
Sau vụ án tham ô, gần như toàn bộ cục cảnh sát đều rời đi vào rạng sáng, Lục Dã mệt mỏi lập tức trực tiếp nghỉ ngơi trên sô pha.
Nhưng lúc này đã quá muộn, khi nhìn thấy Tống Diệc Châu anh không khỏi cảm thấy kỳ quái.
“Tống tổng lúc này mới tới là có việc gì?”
Lông mày Lục Dã khẽ nhướng lên, nhìn thấy hắn đương nhiên không có khả năng vui vẻ gì.
Tống Diệc Châu ngồi đối diện anh, cười nhạt nói.
“Hôm nay cục cảnh sát bận rộn, tôi là công dân nộp thuế hợp pháp, tự nhiên có nghĩa vụ cùng đóng góp giải quyết khó khăn, hiện tại án tham ô này đang gặp rắc rối, sợ là phó cục trưởng Lục cũng không dễ điều tra?”
Đâu chỉ là không dễ điều tra, quả thực là loạn như cào cào.
Vị giám đốc ngân hàng này sợ cũng chỉ là một kẻ chết thay đẩy súng ra, bất ngờ trốn ra nước ngoài dụ tất cả lực chú ý của cảnh sát đều dời đi, nhưng mấy hạng mục tham ô lớn của ông ta không thông qua nhiều tầng phê duyệt thì căn bản không thực hiện được, hết lần này tới lần khác mỗi người đều giả bộ thanh chính liêm khiết, từng bộ đều ma͙nh miệng nói mình trung thành với Đảng.
Ngại thân phận quá cao, điều tra nhiều lần bị cản trở.
Lục Dã lạnh lùng nhìn hắn, không tỏ thái độ.
“Lời này của Tống tổng có ý gì?”
Chồn còn có thể chúc tết gà?
Tống Diệc Châu không quan tâm anh nghĩ gì, im lặng một lát, giọng điệu cũng không gợn sóng.
“Ngược lại tôi có một chiêu, chỉ là xem phó cục trưởng Lục có can đảm này hay không?” Tống Diệc Châu rút một cái bút lông từ tɾong ống bút bên cạnh ra, hắn cũng không cầm ống mực, chỉ dùng nước trà nhẹ nhàng để lại trên bàn mấy nét.
Lấy thân dụ hổ, mấy chữ loáng thoáng như có như không, lại tɾong nháy mắt khô ráo.
Hai đôi mắt nhìn nhau, đều bình tĩnh bất động, người thông minh chỉ nói một nửa.
Lục Dã “Kế nào?”
“Khổ nhục kế.”
“Kế hoạch cụ thể?”
“Cái này tôi không thể nói.” Tống Diệc Châu bỏ bút vào ống, hắn nói, “Thời gian cụ thể phải do phó cục trưởng Lục tự mình suy đoán.”
Lục Dã nhướng mí mắt, ý tứ không rõ nhìn hắn.
“Tống tổng đây là muốn Trim sẻ vàng ở phía sau?”
“Cái này phải xem phó cục trưởng Lục muốn lấy hay bỏ.” Tống Diệc Châu nở nụ cười, cong tay gõ nhẹ lên bàn, “Tống thị là xí nghiệp luôn làm tròn bổn phận, hàng năm nộp thuế không ngừng. Phó phó cục trưởng Lục cần gì phải nắm chặt không buông, nếu bởi vì thù oán cá nhân mà bỏ lỡ thời gian điều tra tốt nhất, chờ chứng cứ bên trên nên tiêu hủy đều sẽ tiêu hủy, vậy thì anh đã muộn rồi.”
Khổ nhục kế đương nhiên là lấy thân dụ hổ, mà tɾong khoảng thời gian Lục Dã bị cuốn vào việc này cũng đã đủ cho Tống thị h0àn thiện toàn bộ sổ sách một cách h0àn mỹ. Tống Diệc Châu không có ý định lấy mạng của vị giám đốc ngân hàng kia, trên người một khi dính máu lập tức không dễ rửa sach.
Sẽ giống như anh cả của hắn, dù cho tự nhận là giọt nước không lọt, không phải cũng bị ông cụ Tống điều tra rõ ràng sao.
Trên tay hắn tuyệt đối sẽ không dính mạng người nữa.
“Tống tổng thật thông minh.”
Lục Dã nói thẳng, “Chỉ là tôi rấttò mò mục đích anh tới tìm tôi, nếu tôi thật sự đi sâu vào vụ án này mà không giải quyết được gì thì không hợp ý anh hơn sao.”
Tống Diệc Châu trầm mặc một lát.
“Cô ấy sẽ hận tôi.”
Lục Dã sửng sốt.
“Muốn dồn anh vào chỗ chết tôi có biện pháp khác, cần gì phải dùng phương thức trắng trợn như vậy. Rõ ràng là tôi đã quá sức.”
Từ đầu đến cuối hắn đều không có ý thực sự hợp tác với Trầm Kỳ Dương, vụ án tham ô này Tống Diệc Châu có chỗ khó khăn của chính mình.
Để Trầm Kỳ Dương tuỳ ý quấy đục nước không ¢hắc chắn đã là chuyện tốt.
Huống chi hắn cũng hiểu được phần nào tính cách của cô.
Tính kế người khác cô chỉ coi như lẽ thường, còn nếu người khác tính kế cô thì cô ¢hắc chắn sẽ ghi hận cả đời. Vụ làm ăn này rõ ràng không có lời.
Không nghĩ tới nguyên nhân lại là vì cô.
Thật sự không nghĩ tới sao?
Sợ là không hẳn vậy.
Nhưng lúc này cho dù là giải quyết việc chung Lục Dã cũng không muốn nghe bất cứ người đàn ông nào nhắc tới cô.
Lục Dã liếc hắn một cái, cảnh cáo.
“Bạn gái của người khác Tống tổng vẫn nên ít nhớ thương.”
Tống Diệc Châu không nói gì, nhưng hiểu rõ điều cơ bản.
Lục Dã cũng sẽ không nói nhảm với hắn.
“Người bày ra cục diện là ai?”
Tống Diệc Châu đáp “Trầm Kỳ Dương.”
nannan

Bình luận (0)

Để lại bình luận