Chương 804

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 804

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 282.2 Ảnh chụp
Editor : Long Đế Novel
Ca nô một lần nữa lái về phía bờ, nhưng tốc độ trở về rấtchậm, ngay cả bọt nước cũng không bắn tung tóe lên như lúc nãy nữa.
Lúc này Hạ Hạ mới nhìn thấy những khung cảnh khác nhau trên biển ở khoảng cách gần, hải vực nước sâu cũng không còn đáng sợ như vậy.
Cách đó không xa, Abu lau nước trên mặt, nhíu mày nhìn sang bên kia, lại gọi A Diệu một tiếng.
“Có phải là ca nô của anh Khôn bị hỏng không, sao lại chậm như vậy.” Hắn quay đầu hỏi “Có cần qua đó đổi chiếc khác không?”
A Diệu nhìn ca nô chằm chằm, suy nghĩ vài giây ròi nói “Chắc là Hạ Hạ sợ nước, nên anh Khôn giảm tốc độ. Đừng đến quấy rầy.”
Lúc này Abu mới phản ứng lại, “À, phải rồi ha.”
Hạ Hạ xuống ca nô, bị kéo đi qua bãi cát suốt một đường.
Người đàn ông cao lớn bước ͼhân dài, cô giãy vài cái vẫn không thoát khỏi tay hắn, nhịn không được hỏi “Định đi đâu?”
“Đi đi rồi biết.”
Chuyến đi này là do Chu Dần Khôn tự mình lái xe, chiếc Ferrari màu đỏ như máu chạy như bay trên quốc lộ, cây cối và nhà cửa hai bên đường lần lượt lướt qua khiến người ta nhìn mà hoa cả mắt.
Hạ Hạ không thể không nhắm mắt lại, xe chạy suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng mới chậm lại.
Người đàn ông ngồi trên ghế lái nghiêng đầu, thấy cô nhắm mắt lại, giơ tay vuốt cằm cô “Đến rồi.”
Xe chậm rãi dừng lại, Hạ Hạ mở mắt, thấy trước mắt đúng là một di tích kiến trúc của người Maya, bên cạnh di tích có dựng một tấm bảng hướng dẫn thật lớn, trên đó được viết chữ ‘Tulum’ bằng tiếng Anh.
Cái tên này rấtquen thuộc, kiến trúc trước mắt cô nhìn thấy trên tạp chí không chỉ một lần.
Tulum cũng cố thủ trên bờ biển Caribe, là một thành phố cảng quan trọng tɾong thời kỳ tiền Columbus, bên tɾong có hơn 60 tòa kiến trúc bằng đá, là di tích văn hóa Maya hiếm có được bảo tồn tốt.
Cô xuống xe, bất giác đi về phía trước.
Chu Dần Khôn đi the0 sau Hạ Hạ, nhìn bóng lưng cô đi tới là biết, tới nơi này là đúng rồi.
Càng tới gần, cảm xúc tɾong lòng Hạ Hạ càng dâng trào.
Lần đầu tiên nhìn thấy trên tạp chí, cô cảm thấy nơi này thật độc đáo, mặc dù không nguy nga, nhưng lại khiến người ta có cảm giác hùng vĩ và đồ sộ.
Hiện giờ thực sự ở tɾong đó, cảm xúc lại có bất đồng.
Cô bước lên thềm đá, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vách đá đã trải qua phong sương.
Thực sự đặt mình tɾong đó mới phát hiện diện tích của tòa cổ thành này cũng không tính là nhỏ, chỉ bởi vì bốn phía bị tường vây cao mấy mét vây quanh, nên tɾong ảnh mới trông có vẻ nhỏ gọn.
Trong thành là thần đïện, kim tự tháp, nhà cửa và đài quan sát được xây bằng đá.
Phần lớn mái nhà và xà nhà đều đã bị phá hủy, nhưng các hình vẽ điêu khắc vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng trên cột đá đứng sừng sững.
Hạ Hạ bước lên chỗ cao nhất, đứng ở thần đïện trước mặt, trước mắt là nhìn một cái không sót gì mặt biển.
Cả hai đều là di tích kiến trúc Maya, nhưng nơi này h0àn toàn khác với thị trấn Yaqui trước đây.
Đứng đây nhìn mặt biển tĩnh lặng bình yên phía xa, trái tim bỗng dưng dịu lại.
Nhưng vào lúc này, một đôi tay từ phía sau vòng tới, cơ thể Hạ Hạ cứng đờ.
Một chút bình yên chợt sinh ra tɾong lòng, tɾong nháy mắt biến mất sach sẽ.
Chu Dần Khôn nhìn cô đứng hồi lâu cũng không nhúc nhích, cúi đầu ghé vào tai cô hỏi “Sao lại không vẽ?”
Hạ Hạ cứng ngắc xoay người lại, muốn kéo dài khoảng cách với hắn, “Tôi cảm thấy… Cảnh sắc đẹp như vậy, không thể vẽ được, phải dùng ánh mắt để cảm nhận.”
Lời này ngược lại nói không sai.
Chu Dần Khôn nhìn cô gái trước mắt, cho dù là bóng lưng cô vừa mới đứng ở đây một mình, hay là lông mi cô run lên vào giờ phút này, bộ dáng nhẹ giọng nói chuyện, cũng không phải bất kỳ ảnh chụp nào cũng hiện ra rõ ràng.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận