Chương 804

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 804

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người lăn lộn thành một đoàn, góc bàn bị đẩy văng đụng vào tɾong còi báo động, lập tức âm thanh bén nhọn liên tiếp vang lên khắp cả phòng quyền anh.
Bảo vệ không hiểu có chuyện gì vội vã chạy tới.
Hai người đàn ông đã buông nhau ra, nhưng trên mặt đều đầy vết thương. Lục Dã lau máu trên khóe miệng, đã nhìn đi nơi khác.
“Đi ra ngoài ”
Ngực Trầm Kỳ Dương vẫn phập phồng, mặt đen đến dọa người, nghiêng đầu nhìn ánh mắt kia khiến bảo vệ không dám nhìn thẳng.P
Sau khi bảo vệ rời đi, anh nhặt hộp thuốc lá bên cạnh lên, ngậm một điếu thuốc tɾong miệng, khi ngọn lửa màu xanh thiêu đốt, khói thuốc tràn ngập trên mặt anh.
“Cái gì gọi là xấu xa? Thích chị gái ruột?”
Trầm Kỳ Dương hơi nhe0 mắt, nhìn Lục Dã qua làn khói, “Con mẹ nó, tôi không làm chuyện gì tổn hại tới trời đất, ai dám nói không được? Cho nên tôi chúa ghét những người chính nghĩa như các anh, miệng đầy lời nhân nghĩa đạo đức.”
Lục Dã cười nhẹ.
“Trầm Kỳ Dương, tình cảm cá nhân của cậu không ai quan tâm, nhưng trước khi trở thành chị gái của cậu cô ấy chỉ là một cô gái bình thường, kiêu ngạo lạnh lùng lại thí¢h đả kích người khác, thời trung học có vô số lần cô ấy đi ngang qua bên cạnh tôi, tôi đều tự nói với mình, ngoại trừ cô ấy sẽ không có người khác. Quanh quẩn bảy tám năm, giấc mơ cuối cùng cũng được thực hiện. Nói thật, Trầm gia nhiều chị em như vậy, nếu như thật sự gây ra chuyện gì với Trầm lớn thiếu gia cậu, làm ầm làm ĩ thì cục cảnh sát của tôi cũng không quản được cậu không phải sao?”
Lục Dã thu lại nụ cười, nhìn Trầm Kỳ Dương, ánh mắt ¢hắc chắn mang ý cảnh cáo.
“Nhưng Liên Chức thì không được, ai cũng không thể chạm vào cô ấy.”
“Chạm vào thì thế nào?”
Năm tháng chưa từng được tham dự kia khiến cho Trầm Kỳ Dương ghen tị đến phát điên, khi sương khói rơi xuống trên mặt anh, càng có vẻ hung hăng ngang ngược.
“Con người tôi không quan tâm quá trình chỉ nhìn vào kết quả, huống chi phó cục trưởng Lục thật sự hiểu rõ cô ấy sao? Lúc cô ấy vừa về nhà thí¢h hoa hồng Juliet, ông ngoại lập tức vận chuyển về Pháp cho cô ấy, nhưng còn chưa héo tàn cô ấy đã cảm thấy mùi vị này gay mũi, lén lút đem tặng người khác. Thích đồ vật và thí¢h con người là cùng một đạo lý, tương lai mấy chục năm dài đằng đẵng ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì.”
Nắm đấm của Lục Dã nắm bởi vì tin tức tɾong lời nói của Trầm Kỳ Dương chợt căng cứng, gân xanh nổi lên, giống như một giây sau lại muốn đánh anh.
Nhưng cuối cùng chậm rãi buông lỏng.
Thay đổi có quan trọng sao?
Khóe miệng Lục Dã có ý trào phúng, “Con người vốn đang thay đổi, cô ấy trở thành mẫu người gì, tôi sẽ yêu mẫu người đó. Về phần tình cảm giữa tôi và cô ấy, đó là chuyện tôi nên suy nghĩ.”
Lục Dã đứng thẳng người, nhìn về phía Trầm Kỳ Dương, “Chẳng qua cảm ơn Trầm thiếu gia nhắc nhở, vì đề phòng những người khác có chủ ý, tôi phải nhanh chóng danh chính ngôn thuận với Liên Chức. Đến lúc đó còn hy vọng cậu làm em ruột đến uống chén rượu mừng.”
Anh thật sự là cái gì cũng dám nói, hồn nhiên không quan tâm sự hận thù tɾong mắt Trầm Kỳ Dương.
Lục Dã bỏ lại một câu tự giải quyết cho tốt, lập tức đi về phía cửa.
Tiếng bước ͼhân của anh thoáng chốc đã biến mất khỏi phòng quyền anh.
Một điếu thuốc cháy hết, Trầm Kỳ Dương ngồi một mình ở trên ghế, không có nicotine tê liệt,các vết thương trên người lập tức như bị xé rách thành trăm ngàn mảnh.
Một số người bẩm sinh là kẻ thù, nếu không sao có thể giải thí¢h sau khi tranh chấp Mexico, mỗi khi nhớ tới người này Trầm Kỳ Dương vẫn luôn canh cánh tɾong lòng.
Trầm Kỳ Dương hung hăng dụi tàn thuốc vào gạt tàn.
“Uống rượu mừng? Không bằng đưa anh đi gặp Diêm Vương đi.”
nannan

Bình luận (0)

Để lại bình luận