Chương 805

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 805

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 282.3 Ảnh chụp
Editor : Long Đế Novel
Chỉ có nhìn, chạm vào như vậy, đầu quả tim mới có thể run lên ngứa ngáy, tình du͙c khó ngừng.
Hắn nhịn không được hôn cô, cảm nhận sự kinh ngạc của cô tɾong khoảnh khắc này, mút mát đôi môi mềm mại, thưởng thức hươռg vị ngọt ngào của cô.
Mặc dù đã hôn nhiều lần như vậy, Chu Hạ Hạ vẫn sẽ căng thẳng, không biết đáp lại hắn như thế nào, lúc nào hắn cũng phải dạy cô bằng cách móc lấy đầu lưỡi của cô, nhưng người đàn ông lại làm không biết mệt.
Đang tɾong lúc hôn nhau say đắm, một tiếng ‘răng rắc’ đột ngột vang lên, cắt đứt hai người.
Chu Dần Khôn không kiên nhẫn the0 tiếng nhìn lại, chỉ thấy một nam một nữ mang một vẻ mặt áy náy đi tới, dùng tiếng Anh nói “Xin lỗi, thật sự rấtxin lỗi Đã quấy rầy hai người rồi Chồng tôi là nhiếp ảnh gia nhân văn, đây cũng là lần đầu tiên chúng tôi đi du lịch Mexico. Thấy hai người ở trước miếu thờ… Thật sự vừa đẹp lại xứng đôi, ông ấy lại mắc bệnh cũ.”
Người đàn bà nói xong còn vỗ nhẹ vào cánh tay chồng, người đàn ông gãi đầu “Xin lỗi, tiếng máy ảnh mới hơi lớn.”
Lời này ông ấy nói với Hạ Hạ, bởi vì lỗ tai Hạ Hạ đang đỏ bừng.
Hạ Hạ vội vàng lắc đầu, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
Nhưng Chu Dần Khôn lại h0àn toàn không có ý định đi, hắn nhìn máy ảnh tɾong tay người đàn ông, là một chiếc Polaroid mới ra, ảnh chụp vừa chụp xong đã ù ù rửa ra.
“Đưa cho tôi xem.” Hắn vươn tay với vẻ đương nhiên.
“À, tất nhiên rồi. Cái này để lại cho đôi tình nhân hai người làm kỷ niệm nha ” Người đàn ông đưa bức ảnh bằng cả hai tay.
“Chúc hai người hạnh phúc ” Vợ ông ấy bước xuống bậc thang, trực giác của bà cảm nhận được, người đàn ông trước mặt tuy điển trai, nhưng tính tình lại không tốt, chiều cao và vóc dáng của hắn, nếu ra tay, hai vợ chồng mình nhất định sẽ chịu thiệt.
Cái gọi là không đánh kẻ chạy lại, thừa dịp Chu Dần Khôn đang xem ảnh chụp, người đàn bà nhanh chóng kéo chồng đi.
Chu Dần Khôn h0àn toàn không có ý định quan tâm đến họ, hắn nhìn ảnh chụp chằm chằm, hơi hơi nhướng mày.
Góc độ được chọn này quả nhiên là không tệ, không h0àn toàn chụp được mặt hai người, nhưng lại có thể chụp được h0àn toàn bầu không khí ôm hôn mập mờ.
Hình thể hai bóng dáng tɾong ảnh có sự chênh lệch rấtlớn, nhưng cũng không hề trái ngược.
Hắn cúi đầu nâng mặt Hạ Hạ lên, mà cô thì ngẩng đầu, mái tóc bị gió thổi bay, tay cô nắm chặt tay áo hắn, bộ dáng giống như là rấtỷ lại.
Đúng như lời người phụ nữ đó nói, rấtxứng đôi.
Hắn lại nhìn Hạ Hạ, mặt cô vẫn còn đỏ bừng.
Chu Dần Khôn cất bức ảnh vào túi vải của cô rồi nói, “Cất nó cho kỹ, không được làm mất.”
Nói xong, tâm trạng vui vẻ dựa vào hàng rào, “Em muốn đến Mexico, chính là vì nhìn những nơi này? Những nơi như thế này có nhiều lắm, ngày mai đi đâu đó xa hơn nữa chịu không?”
Nói đến đây, Hạ Hạ dừng một chút, nói thật “Không phải, tôi chỉ là… Muốn tặng hai món quà lần trước chưa tặng được cho Maisha và Gabriel.”
Chợt nghe được hai cái tên, Chu Dần Khôn còn suy nghĩ một giây mới nhớ ra, “Hai đứa trẻ tɾong làng sa mạc kia?”
Cô gái gật gật đầụ
“…” Hắn lại hỏi một lần, “Chỉ để gặp hai đứa nhóc đó?”
“Ừm. Cho nên, có thể đến trấn nhỏ Penis một lần nữa được không?”
Chu Dần Khôn thật sự không biết cái nơi vừa bẩn vừa hỗn loạn, còn nghèo rớt mồng tơi đó đến tột cùng có gì đáng để xem lại.
Nhưng đôi mắt sach sẽ trước mắt này đang nhìn hắn bằng ánh mắt trông mong.
Một loạt lời trào phúng và khinh thường đến bên miệng, lại nuốt trở về.
“Được.” Hắn hào phóng nói, “Muốn đi thì đi.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận