Chương 806

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 806

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 283.1 Đáng thươռg
Editor : Long Đế Novel
Sáng sớm hôm sau, Hạ Hạ thức dậy rấtsớm.
Cô cẩn thận cất kỹ sợi dây chuyền trước đó chưa tặng được, đồng thời cất món quà mới mua ở Tulum ngày hôm qua vào hộp, cũng như hai hộp lớn đựng thức ăn và đồ chơi.
Xe cho chuyến đi lần này lại một lần nữa đổi thành xe bán tải màu đen dễ dàng chạy trên sa mạc, quãng đường đi rấtxa, mà Hạ Hạ dậy quá sớm, sau khi lên xe không bao lâu đã buồn ngủ nhắm mắt lại.
Người đàn ông bên cạnh nhìn cô ngủ gà ngủ gật, trực tiếp ôm người lại, dựa vào người hắn.
A Diệu lái xe phía trước nhìn thấy Hạ Hạ ngủ qua gương chiếu hậu, cũng hơi chậm lại tốc độ lại để xe trở nên ổn định hơn.
Xe chạy thật lâu, cho đến khi khu vực xung quanh dần dần trở nên hoang vu, ngay cả thân xe cũng phủ một lớp cát mịn màu vàng.
Chu Dần Khôn ôm Hạ Hạ nhắm mắt nghỉ ngơi, A Diệu phía trước nhíu mày “Anh Khôn.”
Người đàn ông ngồi sau mở mắt, còn chưa kịp nói chuyện, người tɾong lòng đã cử động, Hạ Hạ nhìn thấy sa mạc bên ngoài “Đã đến rồi sao?”
Cô ngồi thẳng người, vô thức quay lại nhìn chiếc hộp phía sau, bên tai như thể đã nghe thấy tiếng cười ngạc nhiên của Maisa và Gabriel khi chúng nhận được những món quà này.
Nghĩ như vậy, khóe môi Hạ Hạ cũng không khỏi nhếch lên.
Cô quay đầu nhìn về phía trước, nụ cười ấy tɾong nháy mắt cứng đờ.
Ở phía xa là một mảnh phế tích hỗn độn, khác so với lúc lần đầu cô tới.
Không có Lực lượng Phòng vệ ngồi trên xe bán tải nhiệt tình chào hỏi bọn họ, cũng không có bọn trẻ con cười đùa chạy nhảy xung quanh, hầu hết các ngôi nhà ở đây đều bị phá hủy, có rấtnhiều nhà sụp đổ, còn lại là bị lửa thiêu thành những cái khung trống.
Hạ Hạ không thể tin hạ cửa sổ xe xuống, nhìn thấy xe bán tải nằm ngổn ngang tứ tung, lốp xe đã sớm xẹp lép, trên thân xe trải rộng lỗ đạn.
Xe dừng ở cuối làng, nơi Hạ Hạ ở lần trước.
Xe vừa dừng lại, cửa xe phía sau đã mở ra, Hạ Hạ chạy về phía tòa nhà hai tầng.
Cô mang the0 lòng tràn đầy cầu nguyện và kỳ vọng, ít nhất tòa nhà nhỏ này vẫn còn đó, vẫn chưa sụp đổ hay bị đốt nào.
Vậy thì người ở bên tɾong cũngnannan
Nhưng vừa bước vào cửa, cô liền cứng đờ.
Bên tɾong ước chừng có mấy chục đàn bà và trẻ em sống, tɾong phòng ßếp, trên cầu thang chật ních người, tɾong phòng còn truyền đến tiếng trẻ sơ sinh khóc nỉ non.
Cửa đột nhiên xuấthiện một người, mấy chục đôi mắt đồng thời nhìn tới, bên tɾong tràn đầy sự hoảng sợ và phòng bị.
Nhìn thấy người tới là con gái, mấy người đàn bà tɾong phòng mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là, thân là mẹ, các bà ấy vẫn không dám lơ là.
Trong đó có hai đứa nhỏ nghiêng đầu, dương như nhận ra Hạ Hạ.
Chúng giơ bàn tay nhỏ bé lên định chào hỏi, lại bị mẹ đè trở lại.
Tư thế của người đàn bà đang bảo vệ con mình là cảnh giác và phòng bị, không ai lên tiếng nói chuyện trước.
Hạ Hạ đứng ở cửa sững sờ vài giây, mới mở miệng dùng tiếng Anh hỏi “Xin hỏi, người nhà ở đây đi đâu rồi ạ? Cháu, cháu là bạn của họ.”
Sắc mặt mấy người đàn bà bên tɾong trở nên nặng̝ nề, bàn tay nắm khung cửa của Hạ Hạ không khỏi siết chặt, nhưng cô vẫn ôm một chút hy vọng “Có phải họ đã… Dọn đi rồi không?”
“Ý chị là Maisha và Gabriel?” Trên cầu thang, một cậu bé sáu bảy tuổi nói, “Mấy đứa đó đều bị bắn chết rồi ”
Giọng nói non nớt, nhưng lại nói ra điều vô cùng tàn khốc, trước mắt Hạ Hạ đột nhiên tối sầm lại.
Người đàn bà ôm đứa bé ngồi cạnh cửa, the0 bản năng giơ tay lên đỡ Hạ Hạ.
Thấy cô thật sự bị đả kích, nhất thời không thể bình tĩnh lại được, người đàn bà thở dài, dùng tiếng Anh không chuẩn nói cho Hạ Hạ biết “Sanlu là đội trưởng của Lực lượng Phòng vệ, có một hôm cảnh sát bất ngờ tới đây, nói là tổng thống mới sắp nhậm chức, về sau ở không cần có Lực lượng Phòng vệ nữa, cảnh sát sẽ bảo vệ chúng tôi. Bọn họ tịch thu súng của chúng tôi, bảo chúng ta hãy tin tưởng chính phủ, không cần vận chuyển ma túy cho những người đó nữa. Chúng tôi đồng ý.”
“Chúng tôi đã sớm không muốn giúp những người đó vận chuyển ma túy nữa, tất cả chúng tôi đều trông cậy vào tổng thống mới bắt giữ những kẻ buôn bán ma túy đó lại, cho chúng tôi sống một cuộc sống bình thường. Nhưng mà, nhưng mà…”
Giọng nói của người đàn bà dần trở nên nghẹn ngào, “Không lâu sau đó, có một đám buôn ma túy xông tới chỗ chúng tôi, muốn chúng tôi tiếp tục vận chuyển ma túy cho bọn họ. Chúng tôi báo cảnh sát, cầu cứu, nhưng không có ai tới, không một cảnh sát nào tới ”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận