Chương 806

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 806

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt anh đột nhiên hung ác, nắm chặt lấy tay cô đi sang bên cạnh.
“Trầm Kỳ Dương, anh làm gì vậy, buông ra ”
Liên Chức bị anh kéo vào tɾong ngực, làm thế nào cũng giãy dụa không ra, có mái đình và rừng trúc rậm rạp che chắn, anh càng không kiêng nể gì.
Cô giãy dụa như thế nào, cắn vai anh cũng không làm nên chuyện gì.
“Đừng nhúc nhích ”
Trầm Kỳ Dương siết chặt cánh tay, “Nơi này là điểm mù của camera, nếu chị còn dám nhúc nhích thì tôi không đảm bảo mình sẽ làm gì đâụ” Mặt anh chôn ở cổ cô, thấp giọng, “Ghét tôi như vậy sao, để tôi ôm một cái cũng không được?”
Liên Chức nghe không nổi nữa.
Cô không còn phản kháng, nếu tình thế hôm nay bất lợi cho cô thì có gì phải giãy dụa.
Nhưng tay cô buông xuống bên người, ngay cả mặt cũng nghiêng sang bên kia rời xa anh.
Trầm Kỳ Dương dường như không để ý sự lạnh nhạt của cô.
“Mấy ngày nay tôi thường xuyên nghĩ đến lúc trước, lần đầu tiên gặp mặt chị đã lừa tôi một vố, lúc bị cảnh sát giao thông bắt được còn muốn còng tay tôi, lúc ấy tôi đã nghĩ tốt nhất anh chị để tôi bắt được.”
Anh có chút bất đắc dĩ, “Kết quả sau này gặp lại còn tiếp tục bị chị hãm hại, ông trời phái đồ khốn kiếp nhà chị đến chấn̵ chỉnh tôi hay sao?
“Chấn chỉnh thì chấn̵ chỉnh, nhưng hình như cũng có lúc không tồi, rơi xuống nước có người cứu tôi, hít thuốc phiện có người cứu tôi, ngay cả khi cai nghiện cũng có chị bên cạnh làm bạn, hình như cũng không tồi. Từ đó trở đi toàn bộ suy nghĩ đều là chị.”
Ngữ điệu mấy chữ cuối cùng của người đàn ông rấttùy ý, tựa như trở lại lúc trước.
Liên Chức không hiểu sao lại có chút sững sờ, nhưng giọng nói của cô vẫn vô cùng lạnh lẽo, trước sau như một.
“Chuyện quá khứ cũng đừng nói nữa.”
Trầm Kỳ Dương nở nụ cười “Đừng nói, chị thật đúng là tàn nhẫn. Nếu như chúng ta không phải chị em ruột thì có thể không như bây giờ hay không?”
Trái tim Liên Chức va chạm.
“Sẽ không ”
“Vậy nếu như anh ta chết thì sao?”
Liên Chức đột nhiên nhìn anh “Trầm Kỳ Dương anh dám ”
Vẻ mặt của người đàn ông vẫn cà lơ phất phơ như vậy, dường như trái tim cô lại trầm xuống, lo lắng anh sẽ đối phó với Lục Dã như thế nào.
“Tôi cảnh cáo anh, anh dám đối xử với anh ấy như thế nào tôi sẽ trả lại cho anh như thế đó, Trầm Kỳ Dương, tôi nói được làm được ”
Hàm răng cô đã cắn chặt.
Trầm Kỳ Dương nhìn cô một lát, buồn bực nở nụ cười.
“Xã hội pháp trị, giết cảnh sát tɾong nước là trọng tội, tôi không đến mức ngốc như vậy chứ.” Anh lại hỏi, “Vậy nếu là tôi chết?”
Lông mi Liên Chức run rẩy, cô bị tên khốn này xoay vòng vòng giống như ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.
“Chị à, chị có biết khi con người trải nghiệm niềm vui tột cùng rồi lại mất đi sẽ cảm thấy sống rấtkhông có ý nghĩa hay không.” Trán anh kề sát vào cô, “Tôi không giống như Tống Diệc Châu, có thể nhẫn nhịn, chị tính sau này mỗi ngày đều để cho tôi nhìn chị và Lục Dã như vậy, nhìn chị dẫn anh ta trở về, nhìn hai người bước vào lễ đường, lại nhìn hai người sinh con dưỡng cái, chỉ cần ngẫm lại thì mẹ nó ông đây đã sắp điên rồi ”
Ánh mắt của anh quá áp lực, Liên Chức lại bị anh ép vào góc tường, bị lồng ngực anh nghiền nát.
Chạy không thoát thì Liên Chức dứt khoát nhắm mắt làm như không thấy.
“Anh sẽ không ”
Trầm Kỳ Dương nói, “Rõ ràng lúc trước chúng ta tốt như vậy, mấy ngày tết âm lịch tôi trốn ở ngoài ban công chị còn lén nhìn tôi, đêm đó còn hôn tôi ôm tôi, tôi còn suy nghĩ sẽ như vậy cả đời. Kết quả chị quay lưng đá tôi đi tìm người đàn ông khác, tôi đây ngay cả tiểu tam cũng không tính, chị thì ngược lại phủi mông bỏ chạy, còn tôi làm sao bây giờ?”
“Tôi cũng muốn ra ngoài tìm thêm vài người, nhưng tɾong đầu toàn là bóng dáng của chị, con mẹ nó thật sự quá khó chịụ”
Anh vô thức nổi giận, giọng nói cũng trầm thấp.
Liên Chức lại cảm thấy chóp mũi cay cay, cũng rấtdễ dàng bị anh gợi lên hồi ức tɾong khoảng thời gian đó. Nhưng Liên Chức oán hận anh vì dám làm xằng làm bậy, tùy ý hãm hại người khác còn rấthuênh hoang.
“Anh đừng nói bản thân mình đáng thương như vậy.”
Cô nói, “Khoảng thời gian đó anh cũng vui vẻ, không có thiệt thòi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận