Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Ám rốt cuộc cũng buông cô ra, ngón tay thon dài sờ nhẹ vào khuôn mặt ửng hồng rồi lại cúi đầu hôn môi cô, lúc này mới khàn giọng nói: “Em đối với anh mà nói, quyến rũ rất lớn, lực khống chế của anh có chút kém.”
Bạch Lê bị lời nói này kích thích đến cả mặt đỏ bừng, cô nghĩ muốn cúi đầu xuống lại bị người đàn ông nâng cằm lên, cô ngượng ngùng mà che mặt, giọng nói phát ra mang theo chút run rẩy: “Đừng…nhìn em…”
“Tại sao?” Thẩm Ám hôn vào hai lỗ tai đang nóng của cô, tất cả hơi thở nóng bỏng đều phả lên vành tai đối phương, “Đẹp như vậy, tại sao lại không để cho anh ngắm chứ?”
Trong cổ họng Bạch Lê kêu lên một tiếng, toàn thân không tự chủ được mà run lẩy bẩy.
Thẩm Ám khẽ cười hôn lên đỉnh đầu cô, “Nếu không đi thì chúng ta làm chút gì khác nhé?”
Bạch Lê ngạc nhiên mà chui ra từ trong lồng ngực anh, bụm mặt chạy ra ngoài.
Thẩm Ám chờ đến khi cô rời khỏi đây thì lúc này mới cúi đầu kéo đũng quần đã nhô lên của mình.
Bạch Lê bước vào phòng ngủ để thay quần áo, lúc ra đến nơi đã mặc một thân hoodie màu đen, mũ cũng đã kéo trùm lên trên đầu che lại nửa khuôn mặt, cũng chỉ để lộ ra mũi và miệng.
Nhiệt độ ngoài trời hạ thấp xuống, trong tay cô còn cầm thêm một cái áo khoác màu đen.

Thẩm Ám để ý được quần áo cô mặc trong nhà đều thuần một màu trắng, nhưng khi bước ra ngoài thì tất cả đều thuần đen.
“Em có thể đi rồi?” Thẩm Ám thay nước cho bé mèo xong lúc này mới đứng dậy.

Bạch Lê đặt máy tính trong tay, sau khi Thẩm Ám rửa sạch tay bước ra từ nhà vệ sinh thì đi đến trước mặt cô, vươn tay đón lấy, “Đưa cho anh.”
Bạch Lê buông lỏng tay, nhẹ giọng nói cảm ơn.
Cô cầm lấy khẩu trang và kính râm trên bàn đeo lên, lúc này mới tiếp bước theo sau Thẩm Ám ra ngoài.
Thẩm Ám một tay xách máy tính còn tay kia nắm tay đối phương.

Cô vẫn rất căng thẳng nên hơi run, chỉ là so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều.

Sau khi xuống lầu, Bạch Lê vẫn vô thức nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau của mình và Thẩm Ám, lỗ tai đỏ bừng đã bị áo hoodie che lại.
Thẩm Ám trước hết là đội mũ bảo hiểm cho Bạch Lê rồi mới ngồi trên xe máy, chờ cho đến khi cô đã ngồi vững ở yên sau mới nắm lấy cánh tay của đối phương đặt trên eo mình, “Ôm chắc vào.”
Bạch Lê không nhìn thấy anh, gương mặt đỏ bừng rúc vào trong mũ bảo hiểm, hơi hơi nghiêng đầu dựa vào sau lưng anh.

Từ kính chiếu hậu cô có thể nhìn thấy động tác mang mũ vô cùng lưu loát của anh, đôi môi mỏng của đối phương hơi nhếch lên, khuôn mặt tối đen trầm tĩnh lại quyến rũ.

Anh cũng nhìn vào kính chiếu hậu, bỗng nhiên quay đầu lại gõ gõ vào mũ bảo hiểm của Bạch Lê.
Bạch Lê mở mũ ra, đỏ mặt nhìn anh.
Chỉ nghe Thẩm Ám khẽ cười hỏi cô: “Bác sĩ Thẩm đẹp không?”
Vành tai Bạch Lê nóng bỏng, hàng lông mi run nhẹ, qua một lúc lâu mới thấy cô cắn môi, mặt mày đỏ bừng mà đáp: “…Đẹp.”.

Khi hai người đến phòng khám bệnh thì mới mười một giờ.

Có khách đang tư vấn ở sảnh lớn, Đàm Viên Viên đang đón tiếp, Miêu Triển Bằng vừa đi ra khỏi phòng xét nghiệm.

Lúc này Thẩm Ám và Bạch Lê đi vào, ngay lập tức ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người Bạch Lê đang ở phía sau anh.

Bạch Lê mặc áo khoác đen và đội mũ trùm đầu, bởi vì cô mới vừa cởi mũ bảo hiểm còn chưa kịp đeo kính râm nên chỉ mặc áo khoác, có lẽ cô nhận ra được có người đang nhìn mình nên cúi người xuống, có hơi luống cuống núp ở sau người đàn ông.

“Anh Ám.

” Đàm Viên Viên phản ứng lại đầu tiên kêu lên trước, cô ấy ép bản thân dời mắt khỏi Bạch Lê nhưng lại không tự chủ được mà nhìn Bạch Lê.

Thật ra thì cô ấy không nhìn thấy cái gì cả, chỉ nhìn thấy hai người đang nắm tay nhau, tay của Bạch Lê rất trắng vừa mảnh mai lại còn nhỏ nhắn, bị người đàn ông nắm trong tay lộ ra hết sức nhỏ nhắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận