Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau vài giây, cô cúi đầu điều chỉnh tư thế, cô quỳ xuống, chắp hai tay lên đùi và siết chặt thành nắm đấm.

Đầu vú non nớt của Dịch Nhữ bị đánh sưng lên, Hạ Cảnh Chiêu hờ hững nhìn xuống, thấy được tư thế quỳ của Dịch Nhữ, đây không phải là tư thế quỳ hợp quy tắc, mà đang thể hiện ý không phục.

Nhưng không sao.

Anh nói, “Em tới gần một chút.”

Dịch Nhữ cứng đờ nâng đầu gối bò tới, giữa hai chân trống trơn.

Có tiếng động nhỏ vang lên, vài ngón tay nâng cằm Dịch Nhữ lên, chiếc vòng cổ mới được đeo vào cổ của cô.

Hạ Cảnh Chiêu nắm tay Dịch Nhữ cho cô chạm vào chiếc vòng cổ da màu lam nhạt lấp lánh, chỉ cần chạm vào là sẽ cảm nhận được xúc cảm bóng loáng.

“Chiếc vòng cổ mới của em vừa được đưa tới trong hôm nay, nó làm cho làn da của em càng trắng trẻo hơn, phù hợp để đeo hằng ngày hoặc là khi huấn luyện, em sờ thử xem.”

Dịch Nhữ bị anh nắm ngón trỏ, ép sờ lên trên xương quai xanh, ở giữa chiếc vòng cổ là một vòng tròn kim loại rộng bằng ngón tay.

Là nhẫn.

“Anh tìm được chiếc nhẫn còn lại mà em đã vứt trên đường chạy trốn, anh bảo người ta gia công, em không muốn đeo trên tay thì đeo ở đây cũng coi như kỷ niệm, em thích không?”

Dịch Nhữ giật mình, cô thử kéo chiếc vòng cổ kia ra nhưng rồi chán nản buông tay, cô không nói gì.

Hạ Cảnh Chiêu cười khẽ, anh nâng cằm cô lên, cầm lấy sợi dây buộc chặt vào chiếc nhẫn.

Anh lại nắm cổ tay Dịch Nhữ, đeo cho cô những chiếc vòng với chất liệu khác hẳn lúc trước lên cả cổ tay lẫn cổ chân, rên mỗi chiếc vòng da đều có một chiếc khóa kim loại hình bán nguyệt.

Là còng tay.

Dịch Nhữ chẳng biết rốt cuộc anh có bao nhiêu thứ như thế, chuyện duy nhất cô chắc chắn được là mình không cởi được cái nào ra.

Sau đó tay Dịch Nhữ bị nâng lên, anh mặc một chiếc váy ngắn cho cô, đùi lộ ra dưới làn váy, vừa đủ để che cánh mông mịn màng, còn phần trên của váy thì che được bầu vú và núm vú.

“Nằm sấp xuống.”

Hạ Cảnh Chiêu ra lệnh, nhưng cô chưa kịp hành động thì anh đã cưỡng ép túm sợi xích, kéo nửa người trên của cô lệch qua một bên, cô chống tay lên tấm thảm, váy trượt xuống lộ ra mông và hai chân.

Anh mở rộng huyệt thịt, có thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào nơi chưa từng được cắm vào kia.

“A! Buông ra…!”

Dịch Nhữ giãy giụa, Hạ Cảnh Chiêu giữ lấy vai cô, anh xoay đầu ngón tay nhét nút bịt cúc huyệt vào miệng nhỏ chật hẹp kia.

Hạ Cảnh Chiêu buông ra, Dịch Nhữ cảm giác được thứ lông xù gì đó đang càn quét ở khe mông, cô bị anh ép cho đeo một chiếc đuôi.

Vòng cổ bị kéo căng, Dịch Nhữ bị buộc phải đứng thẳng, đi tới vị trí vừa rồi, sau đó ngồi xuống. Hạ Cảnh Chiêu lại đeo một cái bờm lên đầu cô, sau đó quấn vài vòng xích vào lòng bàn tay, thong thả nói:

“Kêu cho anh nghe.”

Dịch Nhữ ngồi xiêu vẹo dưới đất, cô không tin nổi, “Hả?”

“Bắt chước tiếng mèo, hoặc là tiếng chó cũng được.” Hạ Cảnh Chiêu sờ lên lỗ tai xù xù trên bờm, trong giọng nói trầm thấp lộ ra sự vui sướng, “Nếu em giả được tiếng cáo thì càng tốt, bây giờ trông em rất giống một con cáo nhỏ vừa mới dụ dỗ người ta xong.”

Trong một tích tắc im lặng, có tiếng vật nặng rơi xuống đất.

“Anh bị điên rồi!” Dịch Nhữ ném bờm xuống đất, không nhịn được mà mắng.

Hạ Cảnh Chiêu đứng dậy, ném sợi xích xuống đất, anh lạnh lùng nói, “Nhặt lên.”

Dịch Nhữ chống tay lùi về sau, cô cắn răng lên án, “Em đã nói là không thích rồi! Anh đừng chơi những trò xiếc sỉ nhục người ta nữa!”

Hạ Cảnh Chiêu tới gần cô, “Anh nói là… nhặt lên.”

Trong căn phòng rộng lớn, một cô gái mặc váy ngắn xinh đẹp đang chật vật bò trên thảm, mông cô vểnh cao, giữa hai chân có một cái đuôi bông xù trắng xám, một thứ đang xoay tròn liên tục bị cắm vào giữa hai chân, phát ra tiếng động ù ù.

Bình luận (0)

Để lại bình luận