Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha… A… Thương ca, đâm em… Ưm a… sâu quá… sướng quá… ngứa ngáy quá… nhanh nữa lên anh…” Nhan Chung nửa nhắm nửa mở đôi mắt ướt át, khóe mi ngập tràn khoái cảm đê mê. Nàng phóng đãng uốn éo thân thể nũng nịu, vòng eo thon thả trắng ngần cùng cặp mông tròn trịa không ngừng vặn vẹo, cọ xát như một con bạch xà lẳng lơ dưới thân Tần Thương. Viên đá quý đính trên rốn nàng lóe lên những tia sáng dâm mĩ theo từng nhịp thở phập phồng, càng ra sức câu dẫn gã đàn ông phía trên hãy hung hăng, thô bạo hơn nữa mà chà đạp nàng.
“Tiện nhân, em chỉ giỏi câu dẫn đàn ông!” Tần Thương hai mắt đỏ ngầu, thú tính trong huyết quản sôi sục đến đỉnh điểm. Hắn luồn tay xuống dưới, bợ lấy hai cánh mông vểnh cao của nàng, gầm gừ đẩy hông.
“Bạch! Bạch! Bạch!”
Những cú thúc mãnh liệt, cuồng bạo giáng xuống không chút lưu tình. Thanh dương vật thô dài, nổi đầy gân guốc gằn guộc cứ thế cắm phập vào tận cùng cái nộn huyệt đang co rút liên hồi. Nhan Chung bị đâm đến mức cả cơ thể giật nảy lên bần bật theo từng cú nhấp, cặp nhũ hoa khổng lồ trước ngực rung lắc dữ dội, tạo thành những đợt sóng thịt trắng ngần đầy dâm đãng.
“A…! Chậm một chút…! Ưm… Không chịu nổi! Kịch liệt quá! Cái lồn nhỏ sắp bị anh đâm hỏng mất rồi!” Nhan Chung khóc lóc rên rỉ, nhưng cái mông dâm đãng của nàng lại vong tình vặn vẹo, cái miệng nhỏ bên dưới tũm tỉm phun ra nuốt vào cự vật khổng lồ, gắp chặt lấy quy đầu mà mút mát, như muốn vắt kiệt từng giọt tinh dịch của hắn. Sự mâu thuẫn giữa lời nói và phản ứng cơ thể càng khiến Tần Thương phát điên.
“Con đĩ nhỏ, vừa nãy còn rên la bảo anh dùng sức cơ mà? Bây giờ đã thấy đủ sâu chưa? Đủ mạnh chưa hả?” Tần Thương gầm lên, hắn gác bổng hai chân thon dài của nàng lên vai, để lộ ra toàn bộ phần hoa tâm đang đỏ ửng, ướt đẫm dâm thủy. Cự vật của hắn cứ thế đâm lút cán, mỗi một cú thúc đều chạm thẳng vào tận vách tử cung kiều nộn bên trong.
“A!… A!! Không được! Tiểu lãng dâm sắp bị thao chết rồi! Ô… mạnh quá! Dừng lại một chút a a!” Nhan Chung rú lên từng hồi thê dại. Nhục huyệt co giật liên hồi, từng luồng dâm thủy ồ ạt xịt ra ướt đẫm cả mảng ga giường. Hai bắp đùi nàng run lên bần bật vì khoái cảm quá sức chịu đựng, khóe mắt hoen đỏ ứa ra những giọt lệ sinh lý. Nàng vừa mới được thư hoãn sau một đợt lên đỉnh, ngay lập tức lại bị đợt sóng khoái cảm điên cuồng khác nuốt chửng. Cái lồn nhỏ bị bỏ đói bấy lâu nay cuối cùng cũng được ăn no đến phát điên.
Cuối cùng, sau một cú đâm lút cán tưởng chừng như xuyên thủng vách thịt, Tần Thương rống lên một tiếng trầm đục. Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt bắn phọt ra, xối ồ ạt vào tận sâu trong tử cung nàng. Con dã thú cuồng bạo tạm thời lắng xuống. Hắn đổ gục xuống, ôm ghì lấy thân hình mềm nhũn, đẫm mồ hôi của nàng, cả hai quyện vào nhau trong những tiếng thở dốc nặng nhọc.
“Em cùng hắn ta đã làm mấy lần rồi?” Đó là câu hỏi đầu tiên thốt ra từ miệng Tần Thương khi lý trí của hắn vừa mới khôi phục.
“Ai cơ?” Nhan Chung uể oải đưa những ngón tay mềm mại vuốt ve sườn mặt góc cạnh của hắn.
“Hạ Lan Thác.” Giọng hắn trầm xuống, lạnh lẽo nhưng đầy vẻ ghen tuông cắn rứt.
Khóe môi Nhan Chung khẽ cong lên một nụ cười bí ẩn: “Anh nghĩ xem?”
Ánh mắt Tần Thương tối sầm lại, lồng ngực hắn phập phồng: “Anh biết anh không có tư cách gì đòi hỏi em phải giữ mình vì anh, thế nhưng… em có thể nào đừng trêu tức anh nữa được không?”
“Tại sao chứ?” Nhan Chung cố ý đưa ngón tay chọc chọc vào vòm ngực săn chắc, cứng như đá của hắn, cười điệu đà mang theo ba phần tà khí.
“Đừng chọc anh…” Tần Thương bắt lấy bàn tay đang làm loạn của nàng, hàng lông mày rậm cau lại. Hắn mang vẻ mặt nghiêm túc nhất, gắt gao nói: “Anh ở chỗ này… phi thường khó chịu…”
Nhìn bộ dạng ăn giấm chua của gã đàn ông to xác này, Nhan Chung nhịn không được bật cười khanh khách, cười đến mức cả người run lên, hai quả đào tiên trước ngực cũng rung rinh theo. Tần Thương bực dọc, hất tay nàng ra, định xoay người bước xuống giường thì bị Nhan Chung vội vàng níu lại:
“Thôi được rồi, không trêu anh nữa, em gạt anh thôi… Em cùng Hạ Lan Thác căn bản chưa làm gì cả… À, ngoại trừ cái ngày anh nhìn thấy đó, em lỡ tay sờ soạng dương vật của hắn vài cái. Em thề, lúc đó đầu óc em cứ như bị say rượu, váng vất không kiểm soát nổi. Em còn chẳng hiểu tại sao mình lại kéo khóa quần hắn xuống nữa, em hoàn toàn không muốn chạm vào hắn, một chút cũng không…”
Tần Thương ngẩn người, chậm rãi quay đầu lại nhìn nàng: “Em… em nói những lời này với anh là có ý gì?”
“Ý là, em…” Nhan Chung hít sâu một hơi, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn: “Hiện tại em chỉ muốn tốt với một mình anh thôi. Anh đừng khó chịu nữa, được không? Hãy tin em.”
Bàn tay mềm mại của nàng phủ lên bàn tay chai sạn của Tần Thương. Hắn cúi đầu nhìn, rồi chậm rãi rút tay về, thấp giọng ừ một tiếng: “Ừ.”
“Chữ ‘ừ’ này là sao? Anh vẫn chưa đủ tin tưởng em đúng không? Hay là chúng ta đi mua một cái đai trinh tiết khóa em lại, chìa khóa giao cho một mình anh giữ, chịu không?” Nhan Chung chu môi nũng nịu.
“Anh không có ý đó, anh…” Tần Thương đưa tay vò rối mái tóc đen nhánh, chần chừ một lát rồi ngước mắt lên nhìn nàng, thanh âm mang theo sự bất lực: “Xin lỗi em. Tên Hạ Lan Thác đó tà môn vô cùng, đáng lý ra anh phải nghĩ đến điều này sớm hơn. Anh nên nghe em giải thích, chỉ là… là do vấn đề của anh, anh…”
“Không cần tự trách mình nữa, ngoan. Lần sau cấm anh không được chiến tranh lạnh với em như vậy nữa, hứa với em đi?” Nhan Chung chồm tới, vòng tay ôm lấy bờ vai vững chãi của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận