Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cuộc sung sướng vui vẻ ngày đó, tốc độ trả lời tin nhắn của Minh Bạch với cô càng ngày càng chậm, có khi Chi Đạo nhắn mười mấy tin anh mới trả lời lại một tin. Minh Bạch cũng không chủ động rủ cô ra ngoài chơi, có khi còn mượn lý do bận việc từ chối lời mời của cô. Khi hai người gặp mặt thì anh luôn né tránh ánh mắt cô, cũng hiếm khi nhìn thẳng vào cô.
Chi Đạo biết Minh Bạch đang trốn tránh cô.
Vì sao?
Chi Đạo càng ngày càng thấy lo lắng bất an vì sự thay đổi thái độ của Minh Bạch. Mấy ngày mấy đêm trằn trọc khó ngủ, cô nghĩ lại, liệu có phải do ngày đó cô đã cưỡng ép anh làm chuyện kia?
Khi chưa được sự đồng ý của Minh Bạch thì cô không nên tự ý chạm vào anh, dù sao nơi đó cũng không phải tay hay là môi, chỗ đó là bộ phận vô cùng riêng tư, không thể dễ dàng đụng chạm. Nếu đổi giới tính nam nữ, đổi vị trí tự hỏi, nói khó nghe hơn chút thì hành động hôm đó của Chi Đạo chính là phường lưu manh thích động tay động chân.
Cô không nên làm Minh Bạch cảm thấy thẹn. Bởi vì cảm giác thẹn thùng đối với người con trai lạnh lùng thanh khiết như Minh Bạch giống như việc đạp lên mặt mũi và lòng tự trọng của anh vậy. Cô cũng không nên được một tấc lại muốn tiến một thước, rõ ràng anh đã đè tay cô lại nói đừng làm thế, cô lại coi như không nghe thấy, nhất định phải mò xuống dưới. Rõ ràng Minh Bạch đã yêu cầu cô dừng lại vài lần, nhưng cô lại chỉ lo cho bản thân được vui vẻ. Có lẽ anh đã phát ra lời cảnh cáo từ khi đó đi… Nào có người nào thích bị cưỡng ép? Càng đừng nói tới chuyện con người Minh Bạch vốn tâm cao khí ngạo, thanh lãnh cấm dục.
Cô lại động tay động chân với anh như vậy, vừa cưỡng hôn, vừa làm thế này thế kia, giống như một tên háo sắc vô sỉ.
Trước kia, chỉ cần hơi chạm vào tay thôi là Minh Bạch đã lộ ra vẻ mặt mâu thuẫn rõ ràng rồi. Hiện tại hai người quen thuộc hơn, cô dần dần cả gan làm loạn, xem nhẹ sự khác biệt cơ bản giữa tình dục và tình yêu. Có lẽ Minh Bạch thích cô, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ luôn ép dạ cầu toàn. Đêm đó rõ ràng là do cô say rượu rồi câu dẫn anh, là cô tham lam nhan sắc của anh, còn bắt anh thoát y, nói không chừng kỳ thật đêm đó là cô bá vương ngạnh thượng cung (1). Bản thân Minh Bạch không muốn, chẳng qua chỉ là cố chịu đựng, thuận theo cô.
___________________________
(1): Bá vương ngạnh thượng cung: chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ”, mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian”, mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ lớn kỵ húy, nên người xưa vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” thay thế cho hai từ “cưỡng gian”. Ngoài ra, đây còn là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang.
Nhưng cảm xúc tích lũy nhiều rồi sẽ bùng nổ. Cô đắc ý vênh váo, lại luôn ép buộc anh làm những chuyện anh không muốn, chung quy sẽ có một ngày anh trốn tránh cô. Bây giờ anh bắt đầu thể hiện sự bất mãn, lãnh đạm thậm chí là kháng cự. Khó trách khi anh cao trào lại lạnh giọng nói “Đợi lát nữa”. Cô hỏi anh có cảm thấy ghê tởm không? Anh cũng không cho một câu trả lời chính xác.
Là bởi vì sợ cô xấu hổ, cho nên mới trầm mặc sao…
Minh Bạch hiện tại, có phải… Rất chán ghét cô?
Sau này cô sẽ không làm như vậy nữa, liệu còn kịp không…
Mấy ngày liên tục cố gắng phỏng đoán ý nghĩ của Minh Bạch, tâm trạng của Chi Đạo cũng luôn trong trạng thái buồn bực không vui. Sự trốn tránh của Minh Bạch khiến cô không dám chủ động giống như trước, có khi còn lo được lo mất, cảm thấy anh chán ghét cô.
Sắp đến ngày khai giảng, trong kỳ nghỉ, lần cuối cùng Chi Đạo đến nhà Minh Bạch chơi, lúc Chi Đạo đi vào phòng vẫn không kìm chế được sự tò mò, hỏi anh về cái cánh cửa nhỏ luôn đóng kín kia? Minh Bạch bình thản nói, đó chỉ là phòng chứa đồ linh tinh. Bởi vì căn nhà này chỉ có một mình anh ở, cho nên đã thiết kế để tất cả các phòng thông với nhau, chỉ để lại một căn phòng nhỏ.
Khi Chi Đạo buông tay anh ra, lại hỏi anh: “Sao ngón tay của anh lại bị thương?”
Minh Bạch nhìn băng dán: “Không biết…”
“Nhất định là khi xắt rau lại cắt vào tay rồi. Phải cẩn thận chút chứ.” Chi Đạo đau lòng sờ lên vết thương.
Minh Bạch không hề phản bác. Anh rũ lông mi, giọng điệu mềm nhẹ dụ hoặc: “Có hơi đau…”
Thật không hiểu lúc trước anh sống cái kiểu gì nữa: “Vậy sau này em sẽ làm nhiều đồ ăn rồi mang đến đây cùng ăn với anh nhé? Anh đừng chạm vào dao nữa.”
Minh Bạch nói: “Không cần, em không cần phải quan tâm chuyện của anh.”
“Sao có thể mặc kệ được? Anh đã bị thế này vài lần rồi.”
Minh Bạch lại nói: “Lần sau anh sẽ chú ý.”
“Anh đừng từ chối, nhỡ lần sau lại bị cắt trúng nữa thì làm sao bây giờ? Nghe lời em, hơn nữa, bây giờ em là bạn gái, nên có trách nhiệm… chăm sóc anh.”
Minh Bạch do dự: “Nhưng mà…”
Chi Đạo đánh gãy lời anh: “Không có nhưng.”
“Vậy được rồi…” Minh Bạch lộ vẻ mặt miễn cưỡng, ngón tay vuốt cái băng dán trên ngón giữa, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, ánh mắt vẫn như bình thường: “Cảm ơn em.”
“Giữa hai chúng ta cần gì nói cảm ơn…” Chi Đạo nghiêng đầu, cực kỳ phản cảm với cái từ ngữ khiến mối quan hệ của hai người đang từ thân mật biến thành xa lạ.
Tâm trạng của cô khó tránh khỏi khó chịu, lại suy nghĩ lung tung: Có phải Minh Bạch không muốn cho cô tới nhà anh nữa, sợ cô lại làm những chuyện đó với anh…
Cho nên mới luôn từ chối như vậy?

Học kỳ 2 của lớp 12 bắt đầu.
Việc học càng ngày càng bận rộn, trong phòng học, ngoài hành lang, sân trường, đâu đâu cũng thấy các học sinh ôm sách học thuộc hoặc đang học nhóm. Trên tường trong phòng học treo đầy các loại khẩu hiệu khích lệ nhân tâm, cổ vũ tinh thần. Trên bàn học của các học sinh nhìn đâu cũng thấy sách sách vở vở, các loại tư liệu xếp thành tầng tầng lớp lớp, cao như núi, mênh mông như biển.
Chi Đạo cũng nghiêm túc đầu quân vào trận chiến tranh vì tương lai này. Chỗ ngồi của cô cũng giống như của các học sinh khác, sách vở la liệt khắp nơi. Mỗi học sinh đều coi kỳ thi lớn học sắp tới như một lần tái sinh của mình, luôn tự nhấn mạnh với bản thân: Thành hay bại, tương lai tươi sáng hay ảm đạm, ngồi trong văn phòng hay dưới gầm cầu, tất cả đều được quyết định trong khoảng thời gian này.
Chi Đạo của bây giờ đã không còn là “Chi lão nhị”, cô có niềm tin vững chắc rằng bản thân không hề kém hơn người khác. Cho nên, Chi Đạo tự định ra mục tiêu thi lớn học cho mình, cô nhất định phải tạo ra thành tích khiến mọi người ngưỡng mộ, để những người trước kia luôn coi thường cô phải lau mắt mà nhìn, cái gì gọi là “hắc mã”(2).
(2): Hắc mã: nghĩa đen là ngựa đen. Nghĩa bóng là chỉ những người bình thường thì có vẻ tầm thường nhưng lúc quan trọng lại bật lên, thể hiện năng lực mạnh mẽ, vượt qua nhiều người khác.
Chỉ là Chi Đạo ngẫu nhiên vẫn sẽ bị mất tập trung vì vài biểu hiện của Minh Bạch.
Ví dụ như vào tiết Tiếng Anh.
Chi Đạo sẽ theo bản năng xoay người, giả vờ nhét sách vào trong cặp sách, đôi mắt nghiêng nghiêng, trộm quan sát Minh Bạch. Cho dù bản thân cô cũng hiểu được rằng, trong giờ học, học sinh nhìn giáo viên là chuyện hết sức bình thường, khó thể tránh. Nhưng vừa thấy anh ngồi thẳng người, nhìn Mạt Hà, nghiêm túc nghe giảng, tròng mắt cũng chỉ dõi theo phương hướng di chuyển của cô ấy. Trái tim Chi Đạo cứ như bị tạt một gáo axit, cực kỳ đau đớn.
Mỗi lần như thế, cô sẽ cúi đầu, mông lung trôi qua tiết học này.
Hết tiết, Chi Đạo đi ra hành lang ngoài phòng học để hóng gió. Trời rất trong, mây xanh và thời tiết rất đẹp nhưng cô lại không thể khống chế đôi mắt đang chua xót đau đớn của mình.
Chi Đạo vẫn luôn suy đoán, rốt cuộc Minh Bạch và Mạt Hà có quan hệ gì? Vì sao cả hai đã có hành động thân mật đến như vậy lại chỉ là người nhà? Rốt cuộc anh đã phủ nhận điều gì? Hay là câu chuyện của anh còn có ẩn tình khác? Chi Đạo không trả lời được bất kỳ câu nào. Sự mơ hồ không rõ càng khiến cô khó chịu như bị kim đâm.
Cô sợ hãi, giữa Minh Bạch và Mạt Hà sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhỡ may tình cảm của hai người họ đột nhiên có biến chuyển, có gợn sóng. Cô càng sợ hãi cái khả năng anh chỉ đang lừa cô.
Hơn nữa, Minh Bạch đã phản cảm với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận