Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khổng tiên sinh!”

Khổng Thành Văn đau đớn ôm mặt, thấy mấy vệ sĩ chuẩn bị đuổi theo thì ngăn lại: “Đợi lát nữa.”

Bị đánh đến mức nói chuyện cũng đau, anh ta vừa nói vừa hít một hơi lạnh: “Đi báo cho Tịch tiên sinh, mọi người để ý bọn họ, có động tĩnh gì thì nói cho tôi biết.”

Tịch Khánh Liêu mở hai chân cô ra, tụt quần cô xuống ném sang một bên, hai ngón tay nhét vào trong miệng tiểu huyệt đang đóng chặt, từng chút từng chút chen vào.

Không có chất bôi trơn nên Hoa Cẩn đau đớn vô cùng, cô liên tục cầu xin hắn nhẹ nhàng một chút. Ngón tay đã nhét được vào bên trong nhưng lại quá ngắn, hắn căn bản không thể với tới miếng dán xung điện kia.

“Đau quá, đau! A! Sắp rách ra rồi, A… Đau quá!” Hoa Cẩn bật khóc, Tịch Khánh Liêu thấy cô như vậy thì đầu cũng bắt đầu vã mồ hôi.

“Ngoại trừ chịu đựng thì không còn biện pháp nào khác! Nếu cô muốn thứ này cứ ở mãi trong người cô thì ông đây sẽ không làm nữa! Mẹ kiếp, bọn đáng chết!”

Hoa Cẩn ngửa cổ lên, cả người đầy mồ hôi. Cô tuyệt vọng nhìn trần nhà, cô cảm nhận được âm đạo của mình đang bị nới rộng ra hết cỡ, cả một bàn tay đã chui vào bên trong cô, càng lúc càng sâu, hai mép âm đạo đã bắt đầu rách ra.

“Tịch Khánh Liêu… Anh giết tôi đi…” Nước mắt cô lăn dài trên má, cô không hiểu tại sao mình lại phải chịu loại nhục nhã này. Đủ lắm rồi, cô cảm thấy kiếp này của cô như vậy là đủ lắm rồi.

“Nếu cô còn dám nói những lời như vậy nữa thì tôi sẽ cho cô sống không bằng chết! Không cho phép cô gặp chuyện không may, đứa bé trong bụng cô cũng không được phép xảy ra chuyện gì!”

Hoa Cẩn mắng hắn là kẻ giả tạo: “Tôi mang thai đứa con của anh hai lần, anh đừng quên lần đầu tiên chính anh là người đã hành hạ tôi dưới tầng hầm, chính tay anh đã giết chết nó, bây giờ anh còn giả bộ gì nữa?”

Tịch Khánh Liêu hơi giật mình, nhưng động tác trên tay cũng không hề dừng lại.

Đầu ngón tay của hắn chạm tới nơi da thịt mềm mại, không ngừng khuấy đảo tìm kiếm dị vật bị nhét vào bên trong. Tiểu huyệt của Hoa Cẩn sưng phồng lên, nhưng hắn vẫn chưa sờ được thứ kia. Cả nắm tay của hắn đã nhét được vào bên trong, môi âm đạo của cô còn xuất hiện tia máu, nếu như hắn cứ tiếp tục như thế thì chỉ sợ máu từ chỗ rách có thể chảy ra nhiều đến mức sảy thai.

Tịch Khánh Liêu dừng động tác, ngẩng đầu nhìn Hoa Cẩn mồ hôi đầm đìa. Sắc mặt cô tái nhợt, bờ môi mím chặt, hai tay vô thức nắm chặt lấy bờ vai hắn.

“A… A, đau quá! Tịch Khánh Liêu, tôi hận anh!”

Trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một nỗi tức giận, hắn không quan tâm đến chuyện gì nữa, hung hăng nhét nắm tay vào đường hầm nứt nẻ, mấy ngón tay điên cuồng lục lọi tìm kiếm, phát hiện được dị vật thì không chút do dự lôi nó ra ngoài!

“A a a!”

Hắn lôi miếng xung điện ra ngoài, lúc rút tay ra còn rút theo cả những tơ máu. Hoa Cẩn đau đến quằn cả người, âm đạo khô rát, miếng thịt hồng hào bên ngoài cũng sưng tấy lên.

Tịch Khánh Liêu nhìn miếng dán xung điện trong tay, tức giận ném sang một bên: “Chết tiệt! Sớm muộn cũng có một ngày ông đây nhét thứ này vào thân thể anh ta!”

Hoa Cẩn ôm bụng nằm cuộn tròn trên giường, tóc tai bù xù che kín gương mặt, những giọt nước mắt liên tục rơi xuống.

Tịch Khánh Liêu quỳ trên giường, cúi đầu lạnh lùng nhìn cô khóc lóc, mặc quần cho cô.

“Hoa Cẩn, cô là của tôi.”

Hoa Cẩn lau khô nước mắt, quật cường ngẩng đầu lên chất vấn hắn: “Sao anh không giết chết tôi đi?”

Một cái tát nặng nề giáng xuống, Hoa Cẩn cúi đầu che mặt, không muốn hắn nhìn ra sự không cam lòng và đau khổ trong mắt mình.

Cửa phòng đột nhiên mở ra, mấy vệ sĩ nhanh chóng tiến vào, tóm lấy cánh tay Tịch Khánh Liêu, lôi hắn ra ngoài.

“Làm cái gì đấy?” Hắn không do dự giơ chân đá mấy tên vệ sĩ, nhưng những tên này đều không nhúc nhích, tiếp tục lôi hắn đi.

Khổng Thùy Văn đứng ngoài cửa, đang ôm túi đã chườm mạt, thấy Tịch Khánh Liêu tức giận thì nhún vai giải thích: “Chuyện này không liên quan đến tôi, Tịch tiên sinh muốn tìm anh, chắc anh cũng biết hậu quả của việc này là như thế nào.”

Tịch Khánh Liêu phẫn nộ, trừng mắt với anh ta: “Nếu anh dám động vào một sợi tóc của cô ấy thì tôi sẽ giết anh!”

Hoa Cẩn lê lết thân thể rã rời của mình ra đến cửa, nhưng bên ngoài có một hàng người đang đứng vô cùng ngay ngắn, chặn đứng lối ra duy nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận