Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bão Táp Khởi Nguồn
Buổi trưa cuối tuần trong ký túc xá vốn dĩ phải là khoảng thời gian lười biếng và yên bình nhất. Ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua khung cửa sổ, rắc những hạt bụi vàng li ti lên sàn nhà. Chu Viện còn đang cuộn tròn trong chăn nướng, còn Từ Uyển, như mọi khi, đã thức dậy và đang lướt điện thoại trên chiếc giường tầng trên của mình.
Bỗng nhiên, một tiếng “A!” thất thanh vang lên, chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Chiếc điện thoại từ tay Từ Uyển rơi thẳng xuống tấm nệm bên dưới.
“Cái… cái gì vậy?” Chu Viện giật bắn mình, lơ mơ kéo chăn ra, ngái ngủ càu nhàu. “Sáng sớm tinh mơ, cậu…”
“Xuống đây! Mau xuống đây!” Giọng Từ Uyển run rẩy, không còn vẻ bình tĩnh thường ngày.
Chu Viện lồm cồm bò dậy, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch như xác chết của bạn mình, cũng cảm thấy có điềm chẳng lành. Cả hai chụm đầu vào màn hình chiếc điện thoại vừa được nhặt lên.
Dòng tiêu đề đỏ chói, giật tít một cách ghê tởm, đập thẳng vào mắt họ:
[NÓNG HỔI TAY] Bóc phốt năng lực “xã giao” thực sự của Bùi giáo hoa! Cùng lúc câu dẫn kim chủ, bạn trai, và cả nam thần huyền thoại của trường? [ĐÍNH KÈM VIDEO + ẢNH HD KHÔNG CHE]
Bên dưới là một loạt hình ảnh được chụp lén, dù đã cố tình làm mờ mặt những người đàn ông, nhưng nhân vật nữ chính thì rõ mồn một. Là Bùi Yên.
Tấm đầu tiên, cô đang ở trên một chiếc Maybach siêu sang, bị một cánh tay đàn ông lực lưỡng ôm hôn ngấu nghiến [source 1113]. Tấm thứ hai, cảnh đêm mờ ảo ở Kính Hồ, cô ngồi gọn trên đùi một người đàn ông khác, chủ động hôn hắn [source 1114]. Tấm thứ ba, video quay cảnh cô lén lút vào phòng khách sạn, rồi lúc ra lại bị chính bạn trai (Vệ Diễn) bắt gặp tại trận [source 1114]. Và cuối cùng, video mấy ngày trước, cô bị Lâm Dịch Phong ôm bổng đi ngay dưới lầu ký túc xá [source 1115].
“Trời ơi…” Chu Viện há hốc mồm, tay chân bủn rủn. “Cái… cái này là photoshop đúng không? Chắc chắn là ghép!”
“Ghép cái gì mà ghép!” Từ Uyển run rẩy chỉ vào phần bình luận đã nhảy lên hàng ngàn chỉ trong vài phút. “Cậu xem đi, có người nhận ra chiếc Maybach kia rồi! Bọn họ nói thấy nó đỗ ở cửa Đông mấy lần, còn nghe thấy… tiếng xe rung” [source 1117-1118].
Những bình luận bên dưới còn độc địa hơn cả bài đăng.
“Vãi, thảo nào nhìn thanh thuần như bạch liên hoa, hóa ra là kỹ nữ trà xanh chuyên nghiệp!” [source 1122] “Ghê tởm quá, nó còn ngồi ngay cái bàn đá tôi hay ôn bài ở Kính Hồ để làm tình. Nhìn cái tướng mút môi thuần thục kia là biết làm bao nhiêu lần rồi!” [source 1120] “Ha ha, bảo sao bạn cùng phòng cũ của tôi theo đuổi mãi không đổ. May mà nó không đồng ý đấy, không thì mọc sừng cao tới trời xanh!” “Cùng lúc chơi 4 thằng, không sợ bị bệnh xã hội à?” [source 1121] “Tội nghiệp Vệ Diễn, bị cắm sừng. Còn nam thần Lâm Dịch Phong của tôi… huhu… anh ấy bị con đĩ này lừa rồi!” [source 1121]
“Bọn họ điên rồi!” Từ Uyển tức đến đỏ mặt, ngón tay run rẩy gõ phím, cố gắng để lại một bình luận bênh vực: “Các người không biết thì im đi! Bùi Yên không phải người như vậy!”
Nhưng bình luận của cô lập tức bị vùi lấp trong biển nước bọt.
“Lầu trên là bạn cùng phòng à? Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chắc cũng là loại lẳng lơ như nhau!”
“Kêu la cái gì, bằng chứng rành rành kìa!”
Ngay lúc hai người đang tức sôi máu, cửa ký túc xá “két” một tiếng mở ra.
Bùi Yên bước vào.
Cô trông mệt mỏi vô cùng, sắc mặt có chút tái nhợt sau một đêm bị giày vò, nhưng vẫn cố mỉm cười chào hai người bạn. Nụ cười đó lập tức đông cứng khi cô nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của họ.
“Yên Yên…” Chu Viện ấp úng, không biết phải làm sao.
Từ Uyển cắn răng, đưa thẳng điện thoại cho cô. “Cậu… cậu xem đi. Có kẻ đang hãm hại cậu.”
Bùi Yên đón lấy chiếc điện thoại. Ánh mắt cô lướt qua dòng tiêu đề, qua từng tấm ảnh, từng video, và dừng lại ở hàng ngàn bình luận mạt sát bên dưới.
Không có gào khóc. Không có sụp đổ.
Hai người bạn cùng phòng kinh ngạc nhìn gương mặt Bùi Yên từ tái nhợt chuyển sang bình thản một cách đáng sợ. Cô chỉ lặng lẽ đọc, đôi mắt không một gợn sóng, như thể người trong bài đăng không phải là mình.
Cô đọc hết, trả lại điện thoại cho Từ Uyển, giọng nói bình thản đến lạnh lùng: “Tớ biết rồi.” [source 1138]
Cô quay người, đi về phía bàn học của mình.
Nhưng ngay khi cô vừa xoay lưng, một cơn buồn nôn cuộn lên từ lồng ngực [source 1139]. Ký ức đáng sợ mà cô chôn vùi từ lâu bỗng chốc ùa về.
Năm đó, hồi cấp ba. Cũng là một tin đồn như thế này. Một nam sinh cùng bàn theo đuổi cô không được, liền tung tin cô lừa hắn ra sân vận động vắng vẻ để… quyến rũ hắn [source 1148]. Hắn là học sinh giỏi, là mặt trời nhỏ trong mắt thầy cô. Còn cô, một cô nhi chỉ biết im lặng, không bạn bè, không ai chống lưng.
Không một ai tin cô [source 1149].
Tất cả ánh mắt ghê tởm, những lời xì xào, sự cô lập đó… y hệt như bây giờ.
“Ọe…”
Cô không kìm được nữa, lao thẳng ra ban công, nôn khan bên bồn rửa mặt [source 1139]. Dạ dày cô co thắt dữ dội, nhưng chẳng nôn ra được gì ngoài dịch vị chua loét.
Lịch sử lại lặp lại.
Bọn họ sẽ không tin [source 1138]. Cho dù cô có giải thích thế nào, vết nhơ này cũng vĩnh viễn không rửa sạch được.
Cô vô lực tựa vào bức tường lạnh, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm qua lớp áo, xuyên thẳng vào tim. Cơn bão này, chỉ mới bắt đầu thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận