Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiếp giá

“Tối hôm qua cái vị ở Kiều Nô Quán đã phải trải qua một phen đau khổ, nghe thị nữ ở Bàn Long Điện nói, đến cái mông cũng bị mở ra xài. Ngay trước mặt thị nữ mà bị móc tử cung, sau đó bị phạt cưỡi ngựa gỗ trong suốt một đêm, thê thảm cực kỳ.”
“Theo như nô tỳ thấy, dõi mắt hết cả hậu cung, vẫn là phu nhân ngài được sủng ái nhất. Ngày thứ hai Vương thượng trở về cung đã tới Thanh Phong Điện chung ta. Mặc dù Cố Vương cơ là người đầu tiên được sủng ái sau khi Vương trở về cung, nhưng địa vị của nàng ta cũng không được cao như ngài, Vương vẫn coi trọng phu nhân là ngài hơn.”
“Đan Hồng, cũng không thể nói như vậy.” Vân Như Phong một tay nâng cằm, có mấy phần lười biếng thích ý, nhẹ giọng nói: “Cũng đừng quên cái vị trong Dao Quang Điện kia.”
“Ngài đang nói Tiền phu nhân sao, nhưng đó cũng chỉ là một nha đầu quê mùa tới từ thành trấn xa xôi, làm gì hơn được xuất thân của phu nhân là ngài. Huống hồ nàng ta mới vừa vào cung đã ngã bệnh, chính là một mỹ nhân bệnh tật, cứ ẩm ẩm ương ương như thế cũng khó hầu hạ Vương lâu dài được.” Đan Hồng khá đắc ý, làm một thị nữ phi tần, không có gì đáng kiêu ngạo hơn việc đi theo một chủ nhân có tiền đồ.
Đối mặt với sự khen ngợi của Đan Hồng, Vân Như Phong chỉ dửng dưng cười một tiếng rồi mặc kệ. Hắn ta vừa không có vẻ tự mãn cùng kiêu ngạo của một sủng phi, cũng không có bị buộc phải nằm dưới nam nhân khác rồi không cam lòng và tủi nhục…

Đã đến giờ Thìn, cuối cùng cửa phòng tra tấn cũng mở ra, mỹ nhân từng bị tội đã nhìn thấy được ánh mặt trời, mắt nàng phải mất rất lâu mới thích ứng được với ánh sáng.
Sau một đêm bị ngựa gỗ tra tấn, thân dưới dâm mĩ của nàng đỏ bừng, sưng tấy và đau nhức, hai chân đau nhức cùng yếu ớt, đi lại không vững nữa, Phong Lan cùng Tuyết Chi đã giúp nàng trở về nhà chính.
Khương Vãn Ly mệt mỏi đến mức cơ thể vừa chạm vào giường đã cảm thấy buồn ngủ, nhắm mắt ngủ thiếp đi, không để ý đến những tiếng bàn tán xung quanh.
Một giấc này liền ngủ buổi sáng ngày thứ hai.
Phong Lan là người nhạy tin tức, vẻ mặt chán nản nói rằng đêm qua Vương đã thị tẩm một tân mỹ nhân, là Tả thị thiếp Thu Đường Uyển.
Nhìn vẻ mặt lãnh đạm của Khương Vãn Ly, chỉ quan tâm đến trêu chọc thỏ, Phong Lan không khỏi có chút nản lòng, nếu chủ nhân nhà mình không tiến bộ, không chăm chỉ, làm quang thị nữ có ích lợi gì? Nàng không cần phải để chủ nhân tranh giành sủng ái, nhưng với tính tình mềm yếu của chủ nhân, làm sao nàng có thể sống ổn định trong cung nếu không có sự sủng ái của Vương?
Sau bữa trưa, có một vị khách đang đến trong sân yên tĩnh của Kiều Nô Quán, người đó không ai khác chính là thị nữ giám sát việc chịu hình của nàng ngày hôm đó, tên là Phù Tang.
“Vương khẩu dụ, tuyên nô thiếp làm bạn giá.”
Nghe vậy, tâm trạng chán nản của Phong Lan lập tức trở nên hưng phấn, ngay cả khuôn mặt bình tĩnh của Tuyết Chi cũng trở nên vui vẻ.
Khi Khương Vãn Ly nhắc đến Vương, nàng nghĩ đến sự tàn khốc của nam nhân ngày trước, không khỏi sợ hãi, tuy nhiên, nàng phải tuân theo mệnh lệnh của Vương, mặc lụa trần trụi theo Phù Tang ra khỏi nhà. Gió mùa thu thổi tung vạt váy, nàng lo lắng kéo túm lấy, sợ cảnh xuân của mình sẽ bị lộ khi gió thổi.
Khương Vãn Ly thầm mừng rỡ, khí hậu Vực Thành nóng bức, ngay cả mùa thu nhiệt độ cũng không thấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận