Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh chỉ cần nói muố mua hay không mua thôi.”

Tô Nhạc vuốt cằm đánh giá cô, nhướng mày, lộ ra nụ cười không có hảo ý.

“Nếu là nhà second-hand, vậy cũng nói trong đó có những tiện nghi gì sẵn đi.”

Đang gấp quần áo , thì thấy điện thoại hắn gọi tới, đặt ở mép giường mở loa nghe.

“Miêu Vãn,cô xác định đây là nhà second-hand a! Má ơi bên trong trừ bỏ gia cụ đã lâu năm bên ngoài cũng không có gì đặc biệt, lại bụi bặm đầy phòng, căn nhà này căn bản là rất lâu không có người ở! Không phải phòng ở này có quỷ đó chứ?”

Nghe hắn nói như vậy , cô cũng cười.

“Ai biết được, có khả năng ngay từ đầu liền không phải tính toán dùng để ở đi.”

“Cô nói chuyện sao lại không đầu không đuôi như vậy? Thật là nhà của cô sao?.”

“Không phải đã cho anh xem chứng từ đất đai rồi sao.”

Cô cầm quần áo bỏ vào trong xách, nắm lấy một góc đuôi giường chậm rãi từ trên mặt đất đứng dậy, nhìn về phía nam nhân trên giường vẫn còn hôn mê .

“Kia, cứ vậy đi, phòng này chiết khấu một nửa đi, thật biết kiếm tiền a! Nhưng cũng có chút băn khoăn, tôi lại cho cô thêm chút đi.”

“Tùy anh.”

Đang chuẩn bị tắt điện thoại,cô như đột nhiên nghĩ tới cái gì, “Đúng rồi, đi siêu thị mua chút thịt tươi, tôi muốn ăn.”

“Được rồi được rồi!”

Đem điện thoại ném sang một bên, đi đến bên người nam nhân, vươn tay vuốt ve gương mặt đã gầy đi nhiều kia.

Lâu lắm cũng chưa được ăn cơm , chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì sinh mệnh, thân thể này cũng tự nhiên sẽ không tốt như trước, giữa mày sắc bén vẫn như cũ lạnh băng, đôi mặt làm người khác sợ hãi, hẹp dài, không biết còn có thể mở ra hay không .

Cô nhìn về phía trong chăn, tay vốn dĩ được ủ ấm bên trong giờ đã bị rơi ra ngoài .

Vì để tiện chiếu cố hắn, hắn bên trong căn bản không có mặc quần áo, cũng tiện cho cô sờ đến khối đồ vaath đã mềm xuống kia , ai biết người hôn mê , có thể bị xoa nắn mà cứng hay không.

Trên dưới xoa nắn thử hai lần, mềm mại một cái bàn tay liền có thể nắm lấy, nhịn không được muốn dùng lực xoa bóp, hắn giống như không có xảy ra phản ứng gì quá lớn .

Không thú vị thu hồi tay, lòng bàn tay xoa xoa ở bên miệng hắn .

“Tôi đi đây Tạ Viễn Lâm, anh bảo trọng, sau này không bao giờ muốn gặp lại nữa.”

Cô cầm hành lý đã thu thập tốt đặt ở đuôi giường , phủ thêm một cái áo khoác bông nhung trắng to rộng , che dấu được bụng, bước nhanh rời khỏi phòng, nắm lấy then cửa lạnh lẽo , lặng yên đóng cửa lại.

Lúc Tạ Viễn Lâm chưa xảy ra chuyện , đã xử lý thủ tục di dân đi Thụy Sĩ cho cô, đâm lao thì phải theo lao, liền đi nơi này, lời nói của Tô Nhạc mang cho cô rất nhiều dẫn dắt,nhân lúc hắn còn chưa tỉnh lại , chạy được bao xa thì chạy.

Bởi vì khác biệt ngôn ngữ nên cũng có chút khó khăn, cũng may nơi này có rất nhiều Hoa kiều,cô đi tới vùng Đông Bắc Thụy Sĩ.

Nơi đó giống như lời Tô Nhạc nói, tuyết thực đẹp, toàn bộ núi đều bị tuyết bao phủ, quang cảnh dưới chân cũng là tuyết trắng như đồng thoại,sau một trận tuyết cả ngọn núi thật lớn cũng bị che giấu dưới lớp tuyết , băng tinh tích tụ một tầng dày trên thảm thực vật , nơi này người đến trượt tuyết rất nhiều, nghe người Hoa kiều ở cùng khách sạn cũng đến đây du lịch như cô nói, nơi này trước đó không lâu mới phát sinh một trận tuyết lở lớn, đem đại sảnh lầu một đều bị tuyết vùi lấp.

Vì thế quyết đoán lựa chọn phòng dừng chân là ở tầng cao, nói là cao, nhưng cũng chỉ có 6 tầng.

Nhìn thấy cô mang thai, người phục vụ dặn dò cô một câu, cô cũng không hiểu cô ấy đang nói cái gì, ngay sau đó cô ấy liền thay đổi thành tiếng Anh, thì ra là đang hỏi cô có cần cô ấy giới thiệu bệnh viện ở phụ cận hay không .

Ngồi ở trước cửa sổ sát đất trong phòng không lâu, thì hai vợ chồng người Hoa kiều vừa mới làm quen không lâu đến gõ cửa phòng, “Miêu tiểu thư, muốn cùng đi ăn cơm không? Tôi thấy cô ở một mình, bụng lại có chút không tiện,nếu ở chỗ này có chuyện gì cần giúp đỡ hãy nói với chúng tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận