Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai nhân cơ hội đó chiếm không ít tiện nghi của Đỗ Yểu Yểu. Trong triều, hắn tư gián Thái tử buông tha cho người còn sót lại của Thần Vương và Vĩnh Ninh hầu. Bên phía Nguyễn tướng quân ở biên quan vẫn chưa có câu trả lời bồi thường thích hợp nên tạm thời không nhắc tới.
Sở Chính kinh ngạc, Thẩm Giai nghiêm túc nói hiện tại thiên hạ mới an ổn, vì bảo vệ thanh danh quân thần nên tạm thời không nên tạo nghiệt sát sinh. Một khi có dị động thì giết cũng không muộn.
Lời này cũng có đạo lý. Bản tính của Sở Chính nhân đức, lập tức đồng ý.
Trước đó Thẩm Giai còn đồng ý lời mời đến Bách Hoa lâu uống rượu của Sở Đắc. Nhưng mấy ngày gần đây bận rộn… công vụ, vội vàng trở về ngọt ngào với phu nhân nên quên mất chuyện này.
Cho đến khi gã sai vặt phủ Tam hoàng tử vâng mệnh đến Ngự Sử đài, bẩm báo phủ hoàng tử có chuyện thì Thẩm Giai mới nhớ ra, vội vàng chạy đến Bách Hoa lâu tìm Sở Đắc.
Hoàng tử phong lưu quả thực ‘phong lưu’. Sở Đắc vừa mới mất con mà vẫn ở Bách Hoa lâu uống rượu.
Ánh nến lay động, khói hương phiêu dạt, hai nam nhân một gầy một béo ngồi trước cửa sổ, hiếm khi trong buồng đốt sưởi không có cô nương tiếp thị.
Ngày trước, miễn là nơi Sở Đắc ở thì luôn phô trương, oanh oanh yến yến không ngừng.
Đêm nay lại lạnh lẽo như vậy.
Sở Đắc nghe thấy tiếng động, cố nở nụ cười: “Yo, Thẩm Đại nhân tới rồi?” Hắn ta gõ gõ vài cái: “Đến muộn như vậy, tự phạt ba ly đi.”
Thẩm Giai ngồi xuống cầm cả ba ly rượu lên, hất toàn bộ rượu ra ngoài, trầm giọng nói: “Nén bi thương.”
“Là con của ta mất chứ không phải ngươi. Sao nhìn ngươi còn đau khổ hơn cả ta vậy?” Sở Đắc trêu ghẹo, vô vị nói: “Thê thiếp nhiều, nữ nhân cũng nhiều, tận hai ba năm không ai chết mới không bình thường.”
Hậu viện của Sở Đắc có hơn mười phòng tiểu thiếp, tính toán phải ước chừng hơn hai mươi nữ nhân. Nhóm thiếp thất vì tranh giành tình cảm nên chuyện đấu tranh gay gắt là chuyện thường xuyên. Hơn nữa, Hoàng tử phi vẫn chưa sinh con trưởng, Sở Đắc lại đứng về phe Thái tử vừa giành thắng lợi, tương lai nhất định sẽ được phong vương ban đất. Hiện tại vị trí thế tử vẫn còn trống khiến không ít người bắt đầu nổi tâm tư.
Đứa nhỏ vừa mất còn chưa tròn bốn tháng. Tiểu tử đó hoạt bát đáng yêu nên Sở Đắc khó tránh thiên vị một chút. Nhưng như vậy lại khiến nhũ mẫu bị người ta hạ độc mãn tính. Đứa nhỏ mỗi ngày đều uống sữa của nhũ mẫu, độc tính cứ thế tích dần từng chút, độc phát thân vong.
“Nhiều nữ nhân rất phiền.” Thẩm Giai muốn nói đến mấy chuyện hậu trạch.
“Ngươi cho rằng ta không muốn nước chảy ba ngàn dặm, chỉ nguyện uống một gáo như ngươi sao?” Sở Đắc trào phúng cười.
Thẩm Giai trầm mặc.
Sở Đắc từng có một mối tình, đối phương là một tiểu cung nữ xinh đẹp. Là mối tình đầu của nhau, hai người tự định chung thân.
Lúc Hoàng để hạ chí tứ hôn, Sở Đắc cự tuyệt. Lúc đó Nguyễn Quý phi phát hiện Sở Đắc và cung nữ có tư tình, thì thầm bên tai Hoàng đế, để ngài giết chết tiểu cung nữ đó.
Khi cung nữ chết, trong bụng còn đang mang đứa nhỏ mới được ba tháng. Sở Đắc vì tình cảm cuồng nhiệt đó trả giá lớn giới, trở nên phong lưu vô kỵ, cũng đứng về phía đối lập với Thần Vương.
Nếu như Đỗ Yểu Yểu không được báo mộng trước, vì Lâm Thư Uyển chết chìm mà chết thì Thẩm Giai không biết bản thân sẽ trở nên như thế nào. Tiếc nuối cả đời, sống cô độc suốt quãng đường còn lại, hay là lưu luyến đào hoa, sống mơ mơ màng màng?
Hắn không dám nghĩ tới.
Hắn đồng ý với Đỗ Yểu Yểu tha cho những người đó là bởi vì hắn biết bên trong có nhân quả. Trời cao có mắt, để nàng ở lại bên cạnh hắn.
Nếu như làm chuyện tốt có thể phúc báo, vậy hắn nguyện mong từ nay về sau, nàng và hài tử cả đời bình an.
“Đang nghĩ cái gì vậy? Thẩm Giai, nhìn ngươi còn phiền muộn hơn người làm cha này đấy.” Sở Đắc uống rượu, nói: “Người trên triều nói ngươi đổi tính rồi! Trước kia ngươi thà giết nhầm một trăm người còn hơn bỏ sót một người. Vậy mà lần này lại mở lòng tư bi, thỉnh cầu Thái tử tha thứ cho người nhà đối phương.”
Thẩm Giai mất tự nhiên sờ mũi: “Tích phúc cho hài tử tương lai của ta được không?”
“A!” Sở Đắc cười khẽ: “Lời nhu tình như vậy không phải lời ngươi có thể nói. Chắc chắn là Đỗ Yểu Yểu cho ngươi uống thuốc mê rồi đúng không? Thổi gió bên gội thật lợi hại!”
Nét mặt Thẩm Giai nghiêm túc, Lâm Thư Ngạn ngồi một bên yên lặng không nói gì phản bác Sở Đắc: “Nói bừa gì thế!”
“Cẩn thận bị sắc đẹp mê hoặc nha!” Sở Đắc lơ đễnh nhắc nhở.
Thẩm Giai từ từ thưởng rượu: “Ta làm việc đều có chừng mực.”
“Thay phu nhân cứu tình địch là để tích phúc đức, nhưng tha cho dư nghiệt… Ta chưa từng thấy mưu thần nào là làm việc có chừng mực như ngươi đâu!” Sở Đắc không đồng ý với thay đổi này của Thẩm Giai.
Đều là châu chấu cùng cây, hắn ta hy vọng bằng hữu của mình vô ưu vô lo.
Lâm Thư Ngạn giảng hòa: “Biểu huynh làm như vậy chắc hẳn có lý của mình.”
“Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường. Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.” Sở Đắc nghiêm mặt: “Thẩm Giai, ta nhắc nhở ngươi, những người khác có giết hay không không quan trọng. Nhưng Tống Hành Giai, ngươi cẩn thận tự bê đá đập chân mình.”
“Trong lòng nàng vẫn còn vướng bận hắn ta hay không ngươi hiểu rõ nhất. Nàng có thể để Tống Hành Giai đi đến nơi lạnh lẽo đó sao? Sau này nhất định sẽ hỏi thăm, tiếp tế, chắc chắn sẽ cho ngươi uống không ít giấm chua.”
Hắn ta vỗ vỗ đầu mấy cái: “Sợ nhất chính là lỏng thương của nữ nhân. Phụ nhân lập gia đình nhưng nửa đêm vẫn đi tìm tình lang còn ít sao? Ngươi không cắt đứt lòng nàng, giết chết Tống Hành Giai thì nhất định một ngày nào đó sẽ tro tàn lại cháy, làm ra chuyện gì đó. Dọa người là chuyện nhỏ, nhưng trên đầu ngươi mọc đầy cỏ xanh, làm ngươi khó chịu đủ.”
Thẩm Giai nuốt khan: “Ta tin tưởng Yểu Yểu.”
Trong lòng hắn không để ý mấy. Đỗ Yểu Yểu từng đồng ý sẽ không đi gặp Tống Hành Giai, hắn lựa chọn tin tưởng nàng một lần.
Nàng gần đây quả thực rất ngoan, Thẩm Giai sợ cãi nhau với nàng sẽ xé rách ngọt ngào lâu nay.
Quan trọng nhất là Đỗ Yểu Yểu từng nói, nếu Tống Hành Giai và Tống gia chết, nàng sẽ đi theo bọn họ. Tuy đó chỉ là lời tức giận khi tranh cãi nhưng Thẩm Giai sợ nàng sẽ nghĩ quẩn trong lòng, làm chuyện điên rồ.
Bây giờ giữ người trước, rồi chậm rãi làm ấm trái tim.
Thẩm Giai an ủi bản thân như thế.
Sở Đắc thấy trong mắt Thẩm Giai xoẹt qua tia rối loạn, nâng ly mời: “Thẩm huynh, nghe người nói không sai, tự lo cho bản thân.”
Sau đó bọn họ lại nói tới công chúa Ô Hoàn Quốc vương đưa đến Đại Sở.
“Nghe nói thập nhị công chúa của Ô Hoàn Vương, Tắc Nhã công chúa xinh xắn lanh lợi, là ‘hắc’ mỹ nhân chân chính, vừa vặn xứng với Thái tử nha!” Sở Đắc vỗ tay cười.
“Thất đức.” Thẩm Giai nói, ai chẳng biết Thái tử thích cô nương cao gầy trắng nõn.
Lâm Thư Ngạn tiếp lời: “Thái tử cố ý tìm sứ thần đi Ô Hoàn để đưa tặng công văn và sính lễ, có lẽ muốn đàm phán chuyện trao đổi mua bán giữa hai nước.”
Ô Hoàn ở Tây Bắc, giáp ranh với Đại Sở. Nơi bọn họ có đồng cỏ và nguồn nước dồi dào, sản xuất nhiều ngựa khỏe. Ô Hoàn yêu thích tơ lụa, hương liệu son phần của Đại Sở.Ở vùng biên quan thường xuyên lén lút giao dịch với người Sở. Nhưng quan phủ lại không để tâm đến nên thường xuyên xảy ra náo loạn, phân tranh không ngừng.
Lần này không chỉ bàn chuyện hòa thân mà còn liên quan đến chuyện buôn bán giữa hai quốc gia sau này.
“Không được, tên lão tặc Nguyễn Hộ kia ở Kiếm Nam chậm chạp không chuyển tin tức cho triều đình, chỉ nói muốn trao đổi chuyện quân doanh. Vì vậy cần phải có sứ giải đi tới biên cảnh Ô Hoàn một chuyến, thăm dò thái độ.” Sở Đắc nói. Thành trì Đại Sở và Ô Hoàn tiếp xúc có đến ba cái, Kiếm Nam là một trong số đó.
Lâm Thư Ngạn chần chừ nhìn về phía Thẩm Giai, Sở Đắc cũng dùng ánh mắt hứng thú nhìn hắn.
“Các ngươi nhìn ta như thế làm gì?” Thẩm Giai bất đắc dĩ buông tay.
“Gánh nặng như vậy, không phải Thẩm huynh thì còn ai nữa.” Sở Đắc thần bí cười cười: “Các ngươi có biết vương hậu của Ô Hoàn là ai không?”
Quốc vương của Ô Hoàn đã qua sau mươi tuổi, đã thú vài vị vương hậu nên Thẩm Giai không rõ lắm.
Lâm Thư Ngạn lắc đầu.
“Là công chúa Nam Chiếu – Hồng Ngạc.” Sở Đắc chớp chớp đôi mắt nhỏ: “Chính là vị công chúa mặt dày theo đuổi Thẩm Ngạn lúc trước.”
“Khụ Khụ…” Thẩm Giai đang uống rượu thì bị sặc. Nam Chiếu xuất hiện nội loạn, nghe nói có vị công chúa đến Ô Hoàn để kết minh, nhưng không nghĩ tới đối phương lại là Hồng Ngạc.
“Kinh ngạc không? Ngoài ý muốn không?” Sở Đắc vui sướng khi người gặp họa, trêu đùa nói: “Nếu như Thẩm huynh làm sứ thần đến Ô Hoàn, người ném vài mị nhãn cho Vương hậu. Nói không chừng Hồng Ngạc vui vẻ, làm nũng với lão quốc vương. Ngươi lại đàm phán chuyện giao thương giữa hai nước, Vương hậu trực tiếp cho người đánh tiếng đồng ý trước!”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Ta không có hứng thú bán sắc cho người.” Hắn lời lẽ chính nghĩa nói: “Ta là người có thê.”
“Nhưng Vương hậu không chê ngươi đã có thê tử nha.” Sở Đặc hất cằm, đánh giá vẻ bề ngoài lạnh lùng của Thẩm Giai.
“Ài, lão quốc vương đầu tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo, có thể làm tổ phụ của Hồng Ngạc luôn rồi. Sao có thể so sánh với Thẩm đại nhân trẻ tuổi anh tuấn, ngọc thụ lâm phong chứ!”
“Ta đánh cược, chắc chắn Hồng Ngạc vẫn còn cảm thấy hứng thú với người!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận