Chương 812

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 812

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nhìn cô rấtsâu, giống như đang đánh cược tất cả, cô cũng thật sự yêu anh.
“Anh câm miệng ”
Nước mắt phút chốc rơi trên súng, lăn xuống bàn tay anh.
Từng câu từng chữ của anh đều đang dằn lên cô, giống như muốn kéo đứt dây thần kinh của cô.
Làm tổn thương Lục Dã, cô không muốn. Làm tổn thương anh, cô không xuống tay được.
Tên khốn kiếp này chính là muốn nhìn cô sống không được yên ổn, chính là muốn cô phải nhiều lần trắc trở.
Liên Chức cắn răng nói, “Trầm Kỳ Dương, anh đừng tưởng rằng tôi không dám động thủ Tôi thật sự biết nổ súng.”
“Có cái gì chị không dám đâu? Có lần nào chúng ta chạm mặt mà chị không to gan lớn mật hả Liên Chức? Nổ súng đi ”
Ánh mắt Trầm Kỳ Dương đỏ lên, gắt gao nhìn chằm chằm cô, “Nếu không về sau mỗi ngày ông đây đều sẽ nhìn chằm chằm anh ta như vậy, tôi xem anh ta có mấy cái mạng có thể tránh được Chị cho rằng anh ta có thể ở bên cạnh chị sao, làm sao có thể, chỉ cần tôi còn sống một ngày thì anh ta vĩnh viễn đừng nghĩ tới chuyện bước ͼhân vào Trầm gia.”
“Chị gái, chị không nổ súng thì cả đời sẽ phải một mực dây dưa với tôi như thế này, không phải chị muốn thoát khỏi tôi sao?”
Giọng nói hung ác của anh phảng phất như ác mộng, đầu óc Liên Chức hỗn loạn, ngón tay run rẩy bóp cò.
Giống như dùng sức thêm một chút, viên đạn có thể bắn xuyên qua ngực anh.
Nhưng Liên Chức còn có lý trí.
Điện thoại di động vẫn chưa truyền đến chút rung động nào, âm thanh phát sóng trực tiếp tɾong tai nghe còn chưa dừng lại, chỉ cần cô kéo dài thêm một chút thời gian chờ bên Lục Dã kết thúc. Chỉ một chút thời gian nữa thôi.
Tâm tư của cô rấtrõ ràng đã bị Trầm Kỳ Dương nhìn thấụ
Anh nhếch môi nói “Chị không dám, vậy đừng trách em trai ”
Ánh mắt Liên Chức nhìn anh chợt lạnh đi, bị súng chĩa vào cũng không hề sợ hãi.
“Trầm Kỳ Dương, tôi cảnh cáo anh, anh dám ”
Trong mắt cô tuôn ra lệ nóng, giọng nói cũng trở nên bén nhọn tɾong nháy mắt, nhưng người đàn ông vẫn ấn tai nghe bluetooth sau tai như cũ.
“Động thủ ”
Lời còn chưa dứt, “Bùm” một tiếng nặng̝ nề, chấn̵ động đến nỗi cánh tay cô tê dại.
Khoảnh khắc khi viên đạn bắn ra và khi cô bóp cò chỉ mất một tích tắͼ, nhanh đến nỗi toàn bộ quá trình lớn não đều trống rỗng.
Cô không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, không cảm giác được chính mình đang không ngừng rơi lệ, thậm chí không ngửi được mùi máu tươi nồng nặc kia.
Tầm nhìn cuối cùng mơ hồ, sắc mặt Trầm Kỳ Dương dường như đang trắng bệch, khóe miệng cong lên lại như trút được gánh nặng̝.
Giống như kết cục này cũng không tệ.
Nặng nề ngã xuống đất, rõ ràng là anh ngã, nhưng trước mắt Liên Chức lại h0àn toàn nhòe đi. Giống như toàn bộ thế giới này đều là giả, cô giống như lơ lửng giữa không trung, trời đất xung quanh quay cuồng, ngay cả súng rơi trên mặt đất cũng không phát hiện ra.
Cô biết mình nên nhanh chóng đi xác nhận an nguy của Lục Dã, nhưng cô không nhúc nhích được chút nào, như đã chết lặng đến tận cùng, chỉ cảm thấy trên mặt vô cùng ẩm ướt.
Trước mắt chỉ có anh
Vũng máu ở phía sau lưng anh càng ngày càng nhiều, anh ngã xuống có sô pha đặt ở sau lưng, một giây va chạm kia hẳn là đau đớn đến thấu xương.
Nhưng Liên Chức thấy anh khó khăn giơ tay, giọng điệu yếu ớt mang the0 chút dỗ dành.
“Lại đây, tôi giúp chị lau nước mắt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận