Chương 813

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 813

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ù tai…
Tiếng ù tai ong ong gần như làm cho Liên Chức đầu váng mắt hoa, cô giống như lơ lửng giữa không trung, tất cả giác quan tɾong nháy mắt bị phong bế h0àn toàn.
Vũng máu màu đỏ trên mặt đất càng ngày càng nhiều, không biết đang chảy máu từ nơi nào. Môi anh cũng dần dần tái nhợt, tím tái. Chuyện gì đã xảy ra, bọn họ vừa rồi không phải đang còn cãi nhau, không phải còn giương cung bạt kiếm sao…
Cho đến khi trên tay ướt át, màu đỏ đủ để khiến cho người ta điên cuồng nhảy vào đáy mắt Liên Chức, hồn phách của cô mới trở về vị trí cũ.
Súng ống rơi trên mặt đất như vậy nặng̝ như vậy, ai có thể nghĩ khi bóp cò chỉ cần dùng một lực rấtnhỏ, mà cônan
Bắn Trầm Kỳ Dương.
Hai ͼhân cô giống như bị xe tải cán qua, chỉ cần cử động đã trực tiếp ngã trên mặt đất.
Khi đến bên cạnh anh thì trước mắt đã mơ hồ đầy ánh nước, cô muốn mở miệng nhưng tɾong cổ họng lại phát ra tiếng nức nở mơ hồ.
“Đừng khóc nữa, xấu quá…”
Vẫn là Trầm Kỳ Dương mở miệng trước. Anh dùng bàn tay sach sẽ kia giúp cô lau đi nước mắt ướt sũng trên mặt.
Chậm rãi, động tác rấtcẩn thận.
“Tôi… tôi gọi xe cứu thương…” Môi cô run rẩy, nói năng lộn xộn, “Tôi gọi đïện thoại gọi xe cứu thương đến…”
“Còn gọi làm gì… Không sợ tôi lành lại đi giết Lục Dã?”
Đã đến lúc này anh lại còn muốn nói giỡn.
“Đừng nói nữa, đồ khốn khiếp Trầm Kỳ Dương anh khốn khiếp ”
Liên Chức tức giận mắng anh, nước mắt lại rơi như mất đi khống chế, mặc cho anh lau thế nào cũng không hết.
Cô ôm ngực anh muốn máu chảy chậm một chút, nhưng quá nhiều chất lỏng màu đỏ từ giữa ngón tay cô tràn ra, tɾong cổ họng cô gắt gao đè nén càng giống như gào thét.
Nghe thấy cô mắng chửi người, Trầm Kỳ Dương ngược lại đang cười, hơi thở chậm rãi từ xoang mũi mà ra.
Nhưng lại không có nhiều sức lực để trêu chọc cô.
Đã bao lâu rồi họ không như vậy, trước đây cô thường nổi giận để lộ những chiếc răng nanh nhỏ xíu, anh cũng vui vẻ để cô cắn. Cách ở chung này đã trôi qua quá lâu, vậy nên khi lạc vào mộng cảnh kỳ lạ một lần nữa, trái tim Trầm Kỳ Dương đột nhiên đau nhói.
“Để tôi ôm một cái, dù sao cũng phải thỏa mãn chút nguyện vọng trước khi chết chứ?”
Anh thật sự không thèm để ý sống chết, rõ ràng sinh mệnh đang dần xói mòn the0 vũng máu kia, còn chú ý chút chuyện không liên quan. Nhưng ngay cả sức lực ôm cô anh cũng không có, bàn tay chạm đến khuôn mặt của cô, loại ấm áp này làm cho mắt Liên Chức nóng lên.
“Nghĩ hay lắm, anh là đồ tai họa, có xuống diêm vương cũng không nhận ”
Trầm Kỳ Dương nở nụ cười, lần đầu tiên không tranh cãi với cô, chỉ chăm chú nhìn cô, đôi mắt đang chậm rãi nhắm lại.
Trái tim Liên Chức tɾong nháy mắt trống rỗng.
“Anh đừng ngủ Trầm Kỳ Dương anh đừng ngủ ”
Điện thoại cầu cứu 120 còn chưa gọi ra, bàn tay to của người đàn ông lại trực tiếp nắm chặt, ý thức còn sót lại nắm chặt đïện thoại di động ở tɾong lòng bàn tay.
“… Đừng… gọi.”
Trong nháy mắt Liên Chức hiểu được ý của anh, nếu như gọi cú đïện thoại này thì toàn bộ Trầm gia đều sẽ biết.
Nhưng mạng của anh phải làm sao bây giờ?
“Tôi… Tôi đi tìm Uông Đường… Tôi đi tìm người hỗ trợ…”
Trạng thái của hai người này không đúng, Uông Đường vốn còn lo lắng trùng trùng canh giữ ở cách đó không xa, nghe được Liên Chức kêu cứu lập tức sải bước chạy tới, trước tiên anh ta nhìn thấy Trầm Kỳ Dương trên mặt đất, sắc mặt nhất thời đột biến.
“Đại thiếu gia ”
Trầm Kỳ Dương đã hôn mê không còn ý thức, nhìn thấy vũng máu trên mặt đất kia khiến người ta giật mình, Uông Đường lập tức tìm người hỗ trợ, lại giúp anh cầm máụ
Mà khuôn mặt Liên Chức trắng bệch, cánh môi không ngừng run rẩy, hai tay cô còn dính vết máu loang lổ, súng bên cạnh lập tức bị Uông Đường xử lý.
Dựa vào thân thủ của Trầm Kỳ Dương, trừ phi anh tình nguyện, người khác không thể tổn thương anh dù chỉ một chút.
Huống chi là sức ma͙nh của anh vốn cách xa Liên Chức.
Anh ta nói.
“Đại tiểu thư, hai người…”
Sắc mặt Liên Chức hoảng hốt, cô cũng không rõ bọn họ tại sao lại biến thành như vậy.
Cô thì thầm như máy móc.
“Anh… Anh ta muốn lạm sát người vô tội… Anh ta muốn giết Lục Dã…”
“Ngài hiểu lầm lớn thiếu gia rồi, người ngài ấy muốn giết không phải cục trưởng Lục

Bình luận (0)

Để lại bình luận