Chương 815

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 815

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bệnh viện tư.
Bên ngoài phòng mổ, nhân viên y tế không ngừng đến đi. Bệnh viện này do bác cả của Cao Tĩnh mở ra, phụcvụ chu đáo như khách sạn khiến cho người chăm sóc và bác sĩ bên tɾong còn nhiều hơn bệnh nhân.
Hành lang không hề có chút mùi nước khử trùng nào, có mồ hôi do hoảng hốt đang nhỏ giọt từ trán Uông Đường xuống, đầu óc anh ta căng ra như một sợi dây cung.
Viên đạn xuyên qua ngực phải… Mấy chữ ngắn ngủn cũng đủ để cho người ta sụp đổ.
Nếu như lần này Trầm Kỳ Dương xảy ra chuyện gì, anh ta không có cách nào báo cáo với ông Lương.
Cây mai xuyên qua cửa sổ lại nở vô cùng tốt, Uông Đường nhìn chằm chằm tự trấn an tinh thần, anh ta gần như đồng thời nhớ tới lời Trầm Kỳ Dương nói ngày đó ở tɾong xe.
“Có thể cứu, cứu không được thì thôi.”
Câu nói kia của anh cắt đầu cắt đuôi, quá mức hời hợt, vậy nên lúc ấy Uông Đường căn bản không hiểu là có ý gì.
Nhưng anh ta đã sớm có thói quen tiếp nhận mệnh lệnh của Trầm Kỳ Dương, cho dù lúc ấy không hiểu ý, sau đó luôn có thể suy đoán ra.
Đại thiếu gia biết trước mình sẽ bị trọng thương, mà nổ súng về phía anh lại là chị ruột của anh.
Không thể tưởng tượng nổi cỡ nào?
Uông Đường không khỏi đặt ánh mắt lên người một đương sự khác.
Dưới mấy hàng ghế ngồi ở hành lang, cô cố tình ngồi xổm ở một góc nho nhỏ, mặt vùi thật sâu vào tɾong đầu gối, đó là tư thế hoảng sợ luống cuống nhất.
Ngàn vạn lần không nên suy đoán tâm tư của chủ nhân, đây là bài học Uông Đường làm tốt nhất mấy năm nay.
Nhưng hai chị em này khi ở chung vốn đã khác với người thường, lần này lại xảy ra chuyện này đủ khiến cho suy nghĩ mơ hồ nào đó nổi lên mặt nước, ví dụ như vì sao Trầm Kỳ Dương lại dung túng cho lớn tiểu thư nổ súng với anh? Thậm chí đã sớm sắp xếp tốt tất cả, làm sao để giúp cô toàn thân rút lui.
Uông Đường đi the0 Trầm Kỳ Dương mấy năm nay, tự nhiên đã bàng quan thấy anh đối đãi với anh chị em họ hai nhà Lương Trầm như thế nào, đằng sau bề ngoài dung túng là sự uy nghiêm tuyệt đối không cho phép vượt qua giới hạn. Tại sao bây giờ lại h0àn toàn khác biệt với lớn tiểu thư?
Cách thức ở chung của hai chị em này ngược lại càng giống như người yêu đang ầm ĩ chia tay?
Trong đầu vừa có suy nghĩ này, Uông Đường gần như lạnh cả lưng, đồng thời cũng không dám nghĩ tiếp.
Ngày đó ở tɾong xe Trầm Kỳ Dương đã cảnh cáo rấtrõ ràng.
Vẫn còn liên lạc với ông tôi sao?
Anh đã sớm nói lời uy hiếp, có lẽ Trầm Kỳ Dương đã lường trước sau đó anh ta sẽ có hoài nghi, nhưng thì có thể như thế nào, người đàn ông này đã tính toán tất cả rõ ràng. Ăn cây táo rào cây sung tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.
“Uông Đường.”
Uông Đường đột nhiên nghe thấy một giọng nữ yếu ớt, anh ta cúi đầu nhìn lại.
Liên Chức đã bình tĩnh trở lại sau khi sụp đổ, không còn giống với lúc ở tɾong toà nhà kia, chỉ là ánh mắt vẫn sưng đỏ, người đẹp rơi lệ, ngay cả Uông Đường cũng không dám trách móc cô nặng̝ nề.
Cô nói hôm nay Trầm Kỳ Dương không muốn giết Lục Dã, vậy anh muốn giết ai?
Uông Đường mím môi không nói lời nào.
“Đến tôi cũng không thể nói?”
Liên Chức không muốn mình chẳng hay biết gì nữa, Uông Đường không thể làm trái với cô.
“Đại thiếu gia quen biết một vị sát thủ người Đông Nam Á rấtlợi hại, mấy ngày trước người nọ nhập cảnh, nhận được mệnh lệnh giết kiểm sát trưởng Phương trước mắt đang điều tra vụ án tham ô, nếu như có thể thành công, tính cả cục trưởng cục cảnh sát cùng một chỗ…”
Uông Đường không nói cụ thể, “Đại thiếu gia mời người, là muốn diệt trừ tên sát thủ Đông Nam Á tên Đan Phi này.”
Liên Chức sửng sốt.
“Sát thủ này là ai mời?”
“Rất có thể là lớn công tử Chu Tân Thành của ủy viên Chụ”
Liên Chức không nói gì nữa, giống như mất hết sức lực ngồi trên ghế.
Vừa rồi cô bắn phát súng kia vào tɾong lồng ngực Trầm Kỳ Dương, giờ phút này như đánh trả vào tɾong lòng cô, ngay cả xương tủy của cô, ngón tay, thậm chí máu cũng tê liệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận