Chương 818

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 818

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh sẽ không có hành động gì?
Mi mắt Tống Diệc Châu khép lại, đáy mắt trầm tĩnh như mực.
“Vụ án tham ô kia hiện giờ đã tra được lên đầu ai rồi.”
“Chủ tịch Lưu của tập đoàn Tân Nghĩa, vừa rồi tin tức tɾong nước còn đưa tin ông ấy muốn nhảy lầụ”
Tân Nghĩa…
Tống Diệc Châu nhíu mày, sao hắn nhớ rõ vị chủ tịch này và ủy viên Chu dường như từng xuấthiện cùng nhau không ít.
Nhưng còn không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, mới vừa vào phòng khách quý của sân bay đã có người gọi hắn lại, chủ tịch hội đồng quản trị Vinh Hoa Khang của Khang Hòa, lúc ông cụ nhậm chức Tống thị đã có nhiều hợp tác với đối phương.
Hiện giờ Tống Diệc Châu tiếp nhận Tống thị, bên ngoài tuy rằng quan hệ hợp tác bình đẳng, nhưng vẫn coi ông là bề trên, chào một tiếng “Chú Vinh” tự nhiên kéo gần quan hệ.
“Đã hai năm rồi chú không gặp con, tháng trước đi đánh golf còn được gặp mặt cha con.”
Cho dù quan hệ với người tɾong nhà bất hòa, Tống Diệc Châu ở bên ngoài cũng không hề lộ ra chút gì.
“Chú Vinh có thể chạy khắp nơi trên thế giới, vui chơi giải trí cũng không bỏ sót, con và cha con không bằng chú.”
“Chú g͙ià rồi, nào giống như thanh niên các con, chính là tuổi trẻ sung sức, có thể rong ruổi khắp nơi.”
Vinh Hoa Khang cười to, “Lần trước hỏi cha con thì ông ấy phất tay nói không quản được con,, đang muốn gọi con tới, không phải hôm nay đã gặp được rồi sao, thế nào, hai năm nay bên người có cô gái nào khác hay không?”
Chuyện hắn và Trầm Hi đồng ý giải trừ hôn ước Vinh Hoa Khang tự nhiên cũng biết.
Tống Diệc Châu cười mà không nói, người lớn tuổi tán gẫu với hắn nhất định có nửa câu saụ
Quả nhiên Vinh Hoa Khang nói.
“Chú có một đứa cháu gái mới du học từ Mỹ trở về, so với con cũng không nhỏ hơn mấy tuổi, thạc sĩ học viện thương mại, nếu duyên thì ¢hắc hẳn hai người sẽ có rấtnhiều chủ đề chung để trò chuyện.”
Tống Diệc Châu cười cười, không cho ông đường lui mà trực tiếp khéo léo từ chối.
“Chú Vinh là có lòng tốt, chỉ là Tống mỗ đã có người tɾong lòng, the0 đuổi còn chưa có kết quả, để cho cô ấy biết chuyện này không chừng sẽ nhìn con bằng con mắt nào đây?”
Vinh Hoa Khang cười ha ha, nhìn vẻ mặt ôn hoà của hắn.
Vừa định hỏi kỹ, đïện thoại của Tống Diệc Châu lập tức vang lên.
Đó là số riêng của hắn.
Tống Diệc Châu nói một câu xin lỗi, lập tức đứng dậy rời đi.
Từ sau khi ông cụ qua đời, quan hệ giữa cha Tống và hắn càng lúc càng lạnh nhạt, ngay cả mẹ Tống cũng chỉ gửi tin nhắn ân cần thăm hỏi hàng ngày, sẽ không gọi đïện thoại cho hắn.
“Có chuyện gì?” Tống Diệc Châu nhận máy rồi nói.
“Diệc Châu, Hoắc gia xảy ra chuyện không nhỏ, về tình về lý con có muốn đi thăm một chút hay không?”
Nửa tháng nay Tống Diệc Châu đều bận rộn ở Croatia, mà từ sau khi Hoắc Nghiêu xảy ra chuyện, Hoắc Kế Sơn sống ở nước ngoài, đương nhiên không qua lại.
Hắn nói “Hoắc gia làm sao vậy?”
“Hoắc Nghiêu mới đi hơn một năm, hai đứa con trai khác của chú Hoắc đã lần lượt xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ba đứa con lần lượt qua đời, đả kích quá lớn.”
Bà Tống thở dài, “Nghe người giúp việc Hoắc gia nói chú Hoắc con cả ngày hoài nghi có người hãm hại chú ấy, tinh thần khẩn trương quá mức, kết quả trên đường về nước đột nhiên bị nhồi máu não.”
Ánh mắt Tống Diệc Châu dừng lại, rõ ràng cảm thấy việc này rấtkỳ lạ.
“Hoắc Sĩ Thành và Hoắc Xương? Chuyện khi nào?”
“Mới hôm trước. Một người là tai nạn xe cộ, người kia… Nghe nói là khi leo núi dã ngoại bị tai nạn.”
Vẫn chưa ra
Liên Chức không biết đã đợi bao lâu, ngay cả bên ngoài trời tối cũng chưa từng phát hiện, động tĩnh cửa phòng giải phẫu không ngừng bị đẩy ra khiến thần kinh của cô kéo căng tới cực hạn, ban đầu cô còn gấp gáp muốn tiến lên đón, đến cuối cùng lại chết lặng ngây ngốc nhìn chằm chằm, sợ hãi không dám tiến lên hỏi.
Sợ bác sĩ đi ra tháo khẩu trang xuống lắc đầu nói rấttiếc, càng sợ anh bị phủ vải trắng đẩy ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận