Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả hai bên đầu ngực bị kẹp lại, sau đó những sợi lông mịn tiếp tục quét qua. Cố Thiển Thiển lo sợ tới mức bụng dưới đều đang co thắt lại. Cô sợ nhất chính là chiếc bút da lông cao cấp kia sẽ quét đến tiểu huyệt, cái loại cảm giác ngứa trí mạng này thật sự làm cho da đầu cô tê dại. Càng huống hồ là so với bàn chải đánh răng càng mềm hơn, nếu đưa nó vào phía trong cô nhất định không chịu nổi.
Nhưng là bàn tay của anh cũng không có dừng lại. Bút da lông cao cấp tiến về phía trên tiểu huyệt của cô quét qua. Như có như không quét qua, sau đó lại tiếp tục như vậy.
“Ừm ha… Ừm ha…” Cố Thiển Thiển cắn môi mình. Hạ thân không tự chủ được muốn nâng cao lên. Muốn né tránh đi cảm giác đó.
“Ừm ha… Ưm ưm a…” “Không… Không được… A
Sau khi bút lông quét xong bên ngoài tiểu huyệt của cô rồi nhẹ nhàng hướng bên trong tiểu huyệt đẩy thật mạnh.
“A a a… Không!”
Trong bóng tối, Cố Thiển Thiển hoảng sợ mà trừng lớn hai mắt của mình. Vào được! Dùng bút lông cao cấp kia chọc vào bên trong!
So với sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của bàn chải đánh răng mang tới cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ của bút lông càng cao, tiểu huyệt nhất thời bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà không ngừng chảy nước ra bên ngoài, chỉ là bút da lông kia mang đến cảm giác quá ngứa ngáy, nhưng nỗi đau mang đến cũng nhiều hơn so với kɧoáı ©ảʍ.
“Ừm … Không cần… Lấy nó ra… Làm ơn… Ahha… Không… Cứu mạng a a… Muốn chết… Ô ô ô…”
Trong bóng đêm, cô điên cuồng mà giãy giụa. Xiềng xích trên tay chân, tạo ra một loạt âm thanh chói tai. Cổ tay và mắt cá chân đều bị đau nhức nhưng vẫn không thể ngăn cản cô ngững dãy giụa.
Đau quá! Cảm giác bút da lông mềm mịn cắm vào tiểu huyệt làm cô sởn hết tóc gáy!
Trịnh Trúc Nghĩa cũng không dày vò cô lâu lắm, sau khi sợi lông mịn ấn chặt vào hoa tâm anh liền rút ra, một dòng dâʍ ŧᏂủy̠ lớn lập tức trào ra khi bút lông được rút ra.
“Ừm ha… A a… Quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ… Ô ô ô… Em không phải món đồ chơi! Trịnh Trúc Nghĩa, em biết sai rồi… Xin anh… Em biết sai rồi… Ô ô ô!”
Cố Thiển Thiển liều mạng muốn kẹp chặt miệng tiểu huyệt. Bút da lông kia lúc chọc vào thật sự quá kinh khủng!
Anh tiếp tục cầm chiếc bút lông mà tiếp tục công việc dạo chơi trên người cô. Dâʍ ŧᏂủy̠ cùng sợi lông cao cấp kia đều dính vào nhau, ở trên bắp đùi của cô và đùi đều lưu lại từng chút dấu vết dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra.
“Ừm ha… Ngô…” Cố Thiển Thiển cắn môi. Run rẩy chịu đựng bút lông kia vẫn đang di chuyển từ cẳng chân đến mắt cá chân.
“Ngô… Không được!” Bút da lông kia mà tiếp tục đi xuống. Cố Thiển Thiển đột nhiên đứng thẳng thân mình. Trong bóng tối, Trịnh Trúc Nghĩa như là biến đổi thành một con người khác, liền không chút do dự đem bút lông đùa đến mu bàn chân của cô. Sau đó tiếp tục đi xuống, dừng lại ở long bàn chân.
“Ừm ha… Không… Đừng… Xin anh… Lòng bàn chân không được.” Cố Thiển Thiển khàn giọng mà kêu to. Anh nắm lấy mắt cá chân của cô. Mái tóc mỏng chạm vào long bàn chân của cô.
“Ưm ha… Không… Đừng… A ha ha… Không… Ô ô… Ngứa quá… A ha… A ha ha… Lấy ra… Lấy ra a! Ô ô ô…”
“Leng keng —— Leng keng ——”
Cô không thể nào chịu đựng nổi mà duỗi chân, kéo xích sắt.
“A ha a… Ô ô… Không được… Ân ha… Hảo ngứa a a… A ha ha…”
Cố Thiển Thiển nửa khóc nửa cười. Khó chịu mà nước mắt không ngừng chảy ra. Nhưng căn bản không thể giãy giụa nổi. Những ngón chân khép chặt lại với nhau mà mu bàn chân gần như cong thành hình tròn.
“A ha… A ha… A ha…”
Cố Thiển Thiển liên tục thở hổn hển. Trong bóng tối, chiếc bút da lông cao cấp kia cũng rốt cuộc rời đi. Người đối diện lẳng lặng đứng trong bóng tối, không biết liệu có hay không nảy ra ý nghĩ xấu xa nào nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận