Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Khôn không đợi cô nói nữa, vật cứng rắn tăng tốc ma xát vào nơi mềm mại ướt át của Triển Du không ngừng xâm nhập.

“Ưm…” Triển Du khẽ ngâm một tiếng, sự tấn công hung hãn của người đàn ông kia cuốn cô vào dòng nước xoáy mãnh liệt không nói nên lời.

Nhiệt độ trong phòng như đang không ngừng tăng lên theo xúc cảm của hai người, lửa nóng dần dần kéo đến làm cho người ta không thể chịu đựng được.

Sự thật chứng minh giờ đây bất kì lời nói nào của Triển Du với Nam Khôn đều là một liều thuốc kích thích hữu hiệu, khơi gợi xuân tình tràn đầy trong ánh mắt Nam Khôn một cách đơn giản, ngọn lửa trong lòng lại càng bốc lên cao vạn trượng. Triển Du bị hắn xâm nhập khiến cho thần trí có hơi hoảng hốt, hai mắt đẫm lệ mê ly nhìn hắn.

Trong không gian chỉ còn lại ý loạn tình mê như gió táp mưa rào cùng với hoan ái kịch liệt.

Nam Khôn ôm cô thay đổi đủ tư thế, một lần nữa đè Triển Du xuống, giống như một con mãnh thú đã đói khát lâu ngày, điên cuồng tấn công.

Một loại rung động chưa bao giờ có nổ tung trong lòng, Triển Du kích động ôm lấy lưng của hắn, chỉ cảm thấy thứ đang chôn sâu trong cơ thể đang ra sức va chạm cuốn đi toàn bộ lí trí cùng linh hồn cô.

Khoái cảm khó nói đánh sâu vào lí trí, gần như muốn thét lên, cuối cùng lại bị Nam Khôn nuốt trở lại.

Hơi thở ngắt quãng quyện vào nhau, trên da thịt bóng loáng lấm tấm mồ hôi trong suốt, Triển Du mê tình thừa nhận sự chiếm giữ của Nam Khôn, hạnh phúc tràn đầy như nước hồ tràn ra, khoái cảm như quay cuồng dâng lên, hung mãnh như nước thủy triều.

Nam Khôn nhìn người yêu dịu dàng ngoan ngoãn vô hại lại gợi cảm đang nằm dưới thân mình, trong lòng tuôn ra một cảm giác rung động mãnh liệt, cơ hồ như khiến trái tim hắn đập điên cuồng, muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn bưng lấy mặt Triển Du cọ cọ, sau đó hôn lên.

Lúc dục vọng lên đỉnh, cơ thể Triển Du căng thẳng, thắt lại khiến Nam Khôn không thể nhịn được nữa, ôm cô cùng lên đỉnh.

Sau đó thân thể lùi ra, phun con cháu đời sau của hắn lên bụng Triển Du.

Sau khi kết thúc hai người im lặng ôm lấy nhau.

Nam Khôn tiến đến bên tai Triển Du hôn một cái, dịu dàng nói: “Em yêu, hôm nay là sinh nhật em.”

“Đúng thế, anh vẫn chưa tặng quà sinh nhật cho em.”

Hiếm khi tâm tình Triển Du lại tốt như hôm nay, còn làm nũng với Nam Khôn mà lại không biết Nam Khôn đang đào cái hố chờ cô.

Hắn cười cười, nói khẽ bên tai Triển Du: “Món quà sinh nhật vừa rồi em không thích à? Vậy để anh đây “tặng” thêm một lần nữa.”

“DM, đồng chí Nam Khôn, anh hết thuốc chữa rồi!” Da mặt dày hơn cả tường thành.

Triển Du nhắm mắt lại cho người nào đó một cái tát, đầu óc không khống chế được lại tuôn ra hình ảnh thân mật vừa rồi của hai người, lúc này mới đột nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng, sư trưởng Triển vẫn còn đang ở cách vách, cũng vì đêm nay uống hơi nhiều rượu nên gan mới to thế.

Nam Khôn nặng nề cười thành tiếng, hung hăng hôn một ngụm lên mặt cô, sau đó đứng dậy bế cô vào phòng tắm.

Trong lòng ngập tràn ngọt ngào, nhưng khi tình cảm mãnh liệt qua đi, Triển Du lại cảm thấy mệt, Nam Khôn tắm được một nửa cho cô thì mí mắt cô đã nhíu lại.

Trong mơ màng cô nghe thấy Nam Khôn hỏi: “Đúng rồi, em yêu, em còn được nghỉ mấy ngày?”

“Một tuần” Triển Du gian nan nâng mi mắt lên nhìn hắn một cái, hỏi: “Sao vậy? Có việc gì?”

“Không có, vốn anh nghĩ em được nghỉ dài ngày, chờ đến khi anh xử lí xong việc của Hải Thiên sẽ đưa em ra nước ngoài giải sầu.”

Triển Du lơ đễnh: “Không sao, sau này còn nhiều thời gian, anh cứ xử lí chuyện của anh trước đi, đúng rồi, chuyện của nhà họ Đoàn rất rắc rối sao?”

“Đã giải quyết gần xong rồi, không sao đâu.”

Nam Khôn không muốn nói nhiều, Triển Du cũng không hỏi nhiều, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một lát sau, giọng nói không nhận ra vui buồn của Nam Khôn vang lên: “Tuần sau mở phiên tòa thì phải.”

Nhất định mấy ngày nữa Jason Kono sẽ bị đưa đi, không biết trên đường có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không.

Triển Du như bị đâm một nhát, mở mắt ra nói: “Anh đừng dính vào.” Nhiều người ngó chừng nhất cử nhất động của hắn như vậy, lúc này anh lại dây vào hắn, ngộ nhỡ tự rước họa vào thân thì rất phiền, dù sao sớm muộn gì cũng phải chết, đừng làm ô uế tay.

Nam Khôn không trả lời, vớt cô lên từ trong bồn tắm lau khô nước, rồi dịu dàng bế cô về giường.

Lúc này mới lên tiếng: “Em ngủ trước đi, anh tắm xong rồi ra với em.”

Triển Du biết rõ một khi Nam Khôn đã quyết định thì dường như không ai có thể thay đổi suy nghĩ của hắn, trong lòng có chút bất đắc dĩ, cũng muốn chờ hắn tắm xong đi ra khuyên nhủ hắn, kết quả không đợi đến 5 phút đồng hồ cô đã nhấc tay đầu hàng với cơn buồn ngủ công kích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận