Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô luôn di chuyển rất chậm nhưng vẫn phải giữ tư thế vểnh mông, khoe chiếc mông thịt mà không biết xấu hổ.

Cô không thể để gậy mát xa rơi ra, nếu không cô sẽ bị đánh.

Cô kêu rên liên tục, rồi cắn môi kìm nén, vì nếu kêu rên cũng sẽ bị đánh. Hạ Cảnh Chiêu đã nói rồi, lúc nãy cô không rên nên bây giờ không còn cơ hội.

Dịch Nhữ sờ soạng trên tấm thảm, mồ hôi đầm đìa, nhớ lại lúc cô đi tìm chiếc nhẫn. Cô căng thẳng vội vàng bò nhanh lên, còn phải kẹp chặt gậy mát xa.

Nếu tìm được là có thể mau kết thúc, tìm được là xong rồi.

Cô nhớ lại phương hướng đại khái, sau vài phút, cuối cùng cô cũng tìm được, cô cầm lấy cái bờm như tìm được cứu tinh.

“Ngậm lại đây.” Hạ Cảnh Chiêu nói, “Không được để hai thứ này rơi xuống.”

Dịch Nhữ siết nắm tay, có lẽ giằng co cũng không có ý nghĩa.

Sau một lát, Dịch Nhữ cúi đầu, nhẹ nhàng cắn cái bờm trên thảm, sau đó cô không nghĩ gì nữa, vội vàng di chuyển về phía phát ra tiếng động.

Sợi xích va chạm với mặt sàn, phát ra tiếng động nhẹ.

Hạ Cảnh Chiêu nhìn Dịch Nhữ tới gần, trong đôi mắt của cô là sự hoang mang và chịu giày vò tình dục, cơ thể khẽ run, như tư thế rất tao nhã.

Dịch Nhữ dừng lại trước mặt anh, ngửa đầu đưa cái bờm cho anh, Hạ Cảnh Chiêu không nhận lấy ngay mà là xoa đầu Dịch Nhữ, anh hỏi, “Lúc nãy em có cảm giác gì?”

Cuối cùng cái bờm cũng bị lấy đi, Hạ Cảnh Chiêu vén tóc mai của Dịch Nhữ lên, đeo bờm lên đầu cho cô.

Hạ Cảnh Chiêu không đợi cô trả lời, anh cúi xuống lấy gậy rung ra khỏi cơ thể cô.

“Nếu không được anh cho phép, anh đưa cái gì cho em, em cũng không được lấy xuống, dù em có chấp nhận, có thích hay không, cuối cùng chúng nó vẫn sẽ nằm trên người em.”

Dịch Nhữ vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng nói chuyện, “Anh thật quá đáng… BDSM không phải như thế, anh không cho em từ an toàn mà còn hỏi em có cảm nhận như thế nào sao? Tất nhiên là ghét rồi.”

“Anh cho em từ an toàn, em có thể cam lòng chấp nhận sao?”

Hạ Cảnh Chiêu không giận, anh chỉ siết lấy sợi xích trong tay rồi hỏi ngược lại, “Em đang muốn cái gì nào? Thực hành với người đàn ông mà em quen trên mạng.”

Anh thản nhiên cười lạnh, “Hứng tình trước mặt bọn họ thì em thấy vui à?”

Lời nói tục tĩu khiến Dịch Nhữ tổ thương.

“Thế thì anh có khác gì bọn họ đâu? Nếu kết quả đều là như nhau thì em thực hành với bọn họ có khác gì với anh?”

“Có gì khác à?” Hạ Cảnh Chiêu hạ giọng trầm ngâm, sau đó anh tát mạnh vào bầu vú của Dịch Nhữ.

“A!”

Đánh bên trái rồi lại đánh bên phải, bị những cú tát này tấn công, đầu vú sưng lên thấy rõ, cọ lên vải áo.

“Em đau không? Nếu là người khác thì bọn họ sẽ đánh vào mặt em, huyệt của em, nói là vú của em thật giỏi, sờ lên rất sướng, cuối cùng sẽ nhét tất cả những thứ họ muốn vào huyệt của em, em chỉ là một món đồ chơi bị cắm thôi.”

Hạ Cảnh Chiêu vừa nói vừa nhét ngón tay vào miệng Dịch Nhữ, túm lấy đầu lưỡi của cô rồi chơi đùa với nó, còn cắm sâu vào trong mô phỏng tư thế cắm tới cổ họng.

“Em còn nhớ người đàn ông ở tỉnh X, người đầu tiên em chat riêng chứ? Gã có nhiều nô lệ, từng cưỡng dâm M của mình.”

“Kẻ thứ hai đã có vợ, ở nhà riêng, chỉ thiếu một cái công cụ giải tỏa.

“Kẻ thứ ba, có bụng sáu tháng…”

“Kẻ thứ tư, gã lừa em nói là cường độ thấp, thật ra gã là tên cuồng bạo lực, thích hành hạ người mới.”

Mỗi lần Hạ Cảnh Chiêu nhắc tới một người, anh lại siết chặt sau gáy Dịch Nhữ, liên tục đẩy ngón tay vào sâu trong miệng cô, hỏi cô giữa tiếng nôn khan khó chịu, “Sao em dũng cảm thế? Nếu gặp phải kẻ xấu thì biết làm thế nào đây?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận