Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em bây giờ đang ở đâu?”

“Em đang ở khách sạn, hôm nay em đã uống nhiều nước trái cây rồi nên không muốn đi chơi chỗ nào nữa cả.”

“Ừm, nếu có thì nên đi cùng mọi người, đừng chạy lung tung.”

“Em biết rồi, em sẽ nghe lời anh, không chạy loạn.” Cô ra điều hiểu chuyện, trả lời anh bằng giọng ngọt ngào.

Hai người rơi vào im lặng, bỗng Cố Nhan nhẹ nhàng hỏi:

“Em không ở bên cạnh anh, anh có nhớ em không?”

Bên kia yên lặng trong nháy mắt, Chu Quân Ngôn không ở bên cạnh cô, cô không thể đoán được biểu cảm của anh lúc này.

“Trở về phòng đi, đêm đã khuya rồi.” Anh nói với cô.

“Em có chút nhớ anh.” Cô lại bắt đầu dùng giọng ấm ức nói, “Anh nằm mơ chỉ có thể nghĩ đến em, không thể mơ thấy người khác, biết không?”

“Đi ngủ đi!” Giọng nói ôn hòa của anh truyền đến tai cô thực sự làm cho cô có chút buồn ngủ.

“Vậy chúc anh ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!”

—-

Ngày thứ 3 là ngày cuối cùng họ ở lại Siêm Riệp, ngày mai họ phải ngồi xe đi Phnôm-pênh, mọi người nhất trí quyết định hôm nay là ngày tự do khám phá sự hấp dẫn của Cổ trấn.

Mọi người ngủ đến khi họ tự tỉnh dậy, đoàn người thoải mái tản bộ đến phòng bếp Cao Miên rất nổi tiếng.

Cố Nhan chỉ húp 1 chút canh cá cay, sau đó nếm thử một miếng bánh cá liền dừng đũa.

Cô hôm nay rõ ràng cảm nhận được thể lực của mình có chút mệt mỏi trong không khí oi bức nơi đây. Tiểu Lý cũng có chút cảm nắng, thế là hai người cùng nhau trở về khách sạn, đặt lịch hẹn mát xa buổi tối.

Sau khi tắm xong, Tiểu Lý có chút không nỡ rời xa khách sạn này

“Không biết khách sạn mình đặt ở Phnom-Pênh có hồ bơi không nhỉ?”

Cố Nhan liền gợi ý: “Vậy hôm nay ngày cuối cậu nên tận dụng thời gian bơi cho thoả thích đi.”

Tiểu Lý sau khi thay áo tắm bèn muốn kéo cô cùng đi bơi. Cuối cùng, Cố Nhan ngay cả quần áo cũng chưa thay, khoác khăn mỏng ngồi bên thành hồ xem cô ấy bơi.

Gió thổi bay tới một chiếc lá sen, Cố Nhan cầm lấy quạt, cố làm dịu khí trời oi bức.

Tiểu Lý sau khi bơi vài vòng, liền bất chấp đi vào phòng, lấy nước trái cây ra uống.

Cố Nhan lên tiếng, nhưng vừa đứng lên, trước mắt bỗng tối sầm, té vào trong hồ.

64

Khi Cố Nhan tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trêи giường lớn, bên cạnh là Tiểu Lý đang cầm máy sấy hong khô tóc cho cô.

Thấy Cố Nhan tỉnh dậy, Tiểu Lý thở phào nhẹ nhõm, cô ấy tắt máy sấy, cầm ly nước chanh ướp lạnh trêи đầu giường đưa qua cho cô.

“May quá cậu tỉnh rồi, cậu làm mình lo lắng muốn chết rồi đây này. Nào, uống chút nước đi!” Tiểu Lý cầm ống hút nhẹ nhàng đưa vào miệng Cố Nhan, ánh mắt nhìn cô đầy tự trách.

Nước chanh đá mát lạnh trượt từ cổ họng xuống dạ dày, Cố Nhan cảm thấy sảng kɧօáϊ, sau đó ngồi dậy hỏi Tiểu Lý:

“Mình ngã vào bể bơi sao?”

“Đúng vậy! May mà mình ôm được cậu lên, đây là lần đầu tiên mình phát hiện hóa ra bản thân lại có sức khỏe như đàn ông vậy, nhưng mình còn chưa kịp thay quần áo cho cậu.”

“Không sao đâu.” Cố Nhan ngồi ngơ ngẩn trêи giường một lúc, quần áo trêи người cô đã tương đối khô rồi.

Tiểu Lý nhìn thoáng qua điện thoại, nói: “Trần Trạch Húc vừa gọi cho chúng ta, hỏi cậu có muốn ăn gì không, mình vẫn chưa kể cho anh ta nghe chuyện vừa nãy.”

Tất cả mọi người đều không ngốc, đương nhiên nhìn ra ông Cố muốn tác thành cho Cố Nhan và Trần Trạch Húc, nhưng Tiểu Lý biết Cố Nhan lại không có ý này.

Quả nhiên, khuôn mặt Cố Nhan cảm kϊƈɦ nhìn cô: “Vậy là tốt rồi. Cảm ơn cậu!”

Thấy khuôn mặt Cố Nhan đã không còn tái nhợt như trước nữa, lúc này Tiểu Lý mới bớt lo lắng, cô ấy nằm xuống một cái giường khác bên cạnh, giọng điệu thoải mái đùa giỡn:

“May mà chúng ta không có quan hệ ȶìиɦ ɖu͙ƈ, không thì có khi người khác còn nghĩ rằng chúng ta đang mang thai đấy. Hahahaha!”

Ban đầu Cố Nhan còn cười với Tiểu Lý, nhưng sau đó bỗng một dòng điện tê người chạy dọc sống lưng cô, sự lạnh lẽo từ ly thủy tinh truyền khắp cơ thể cô, trái tim cô đập dữ dội vì những lời nói của Tiểu Lý.

Mang thai? Cô không nghĩ tới mình có khả năng này! Mỗi lần họ làʍ ȶìиɦ đều dùng biện pháp an toàn, chỉ có một buổi sáng Chu Quân Ngôn bắn ra ngoài, nhưng hôm đó là kỳ an toàn, tuyệt đối an toàn.

Suy nghĩ này làm cho Cố Nhan cảm thấy ngạt thở.

Tiểu Lý vì chăm sóc cô nên cả người đầy mồ hôi, được một lúc thì cô ấy xuống giường đi tắm.

Cố Nhan không suy xét gì nhiều, cô mặc tạm một cái áo tay dài, khẽ gõ cửa kính cửa phòng tắm, nói với Tiểu Lý rằng cô muốn đi ra ngoài mua ít đồ uống, sẽ trở về nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận