Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu cô buông tay anh sẽ kéo cô về lại bên mình. Một nhóc con nhỏ nhắn sức yếu như thế một cái kéo nhẹ thôi cũng đủ đem cô kéo trở về trong vòng tay anh.

Thẩm Dương đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi.

Làm cái nghề giáo viên thể dục này đúng là không dễ dàng gì.

Thở dài một cái, ông về ngồi lại trên ghế phất phất tay “Được rồi em về lớp trước đi để thầy bình tĩnh một lúc.”

Thời Thác gật đầu đi về phía cửa, vừa đẩy cửa ra lại nghĩ tới gì đó nghiêng đầu nói với ông “Thầy Thẩm cứ yên tâm, chưa đến tuổi hợp pháp thì em sẽ không đi quá xa.”

!!!

Nhiêu đó còn chưa đủ sao!

Không lẽ phải đợi gạo nấu thành cơm mới gọi là đi quá xa?

Đôi mắt Thẩm Dương như muốn xẹt ra lửa.

Đám nhóc bây giờ….haiz.

Vẫn may nhà ông không có con gái, nếu Thẩm Nghiên mà là con gái thì không biết ông phải hao tâm tổn sức vì nó đến mức nào.

Vị trí công viên trò chơi có hơi xa, nó nằm ở vùng ngoại thành. Xe buýt đã đi sắp được một giờ, Đào Đào nằm ở trong ngực Thời Thác ngủ.

Thời Thác ngồi thẳng sống lưng, tìm cho cô tư thế thoải mái. Anh ôm cô, nhìn chằm chằm đầu nhỏ cô không khỏi cảm thấy mình có chút may mắn.

Thật hạnh phúc.

Mọi người đang lục đục xuống xe, hàng phía sau cũng chỉ còn Thời Thác cùng Đào Đào.

Không tới mấy trạm đã đến.

Cô gái mềm như bông vẫn còn ngủ ở trong lòng, Thời Thác không nỡ lòng đánh thức cô.

Chính vì sợ cô chút nữa xuống xe sẽ cảm lạnh nên nhẫn nại, tiến đến bên tai nhẹ nhàng gọi, “Đào Đào tới rồi, xuống xe thôi em.”

Người trong ngực không chút phản ứng.

Thời Thác bất đắc dĩ cười ra tiếng, lại kêu cô thêm vài lần cũng chưa thấy phản ứng lại.

Khi trước anh ở cùng cô vài lần, buổi sáng cô cũng không bao giờ thức dậy sớm, mí mắt luôn đánh nhau.

Khi đó Thời Thác trên cơ bản không giúp được cô, nhưng sợ cô đến trễ nên trực tiếp xoay người đè xuống đem cô lăn lộn một hồi để cô tỉnh hẳn.

Hiện tại ở trên xe, anh cũng không thể làm như vậy.

Nghĩ nghĩ, anh giơ tay kéo khóa áo khoác cô xuống, bàn tay từ cổ áo mò vào sờ lên một bên ngực mềm mại.

Đại khái là mấy ngày không sờ soạng Thời Thác xuống tay có chút nặng.

Trong lòng bàn tay có một quả bóng mềm mại, xúc cảm thoải mái làm anh không khỏi co thắt vùng bụng dưới.

Luồn bàn tay vào trong áo lót, ngón tay đặt trước ngực kia kẹp lấy viên đậu đỏ.

Cô gái trong ngực bất an giật giật mà ở trong lòng anh phát ra âm thanh ô ô.

Thời Thác cúi đầu cắn một cái vào tai cô, “Cô bé lười, không tỉnh giấc xe sẽ quay về đấy.”

Đào Đào rốt cuộc đã bị anh đánh thức, lúc này mở mắt ra rồi mà vẫn có chút buồn ngủ.

“Tới rồi sao ạ?”

Trong âm thanh mang theo sự mềm mại khi vừa tỉnh giấc.

Thời Thác lăn lăn yết hầu, không nhịn được dọc theo gáy cô cắn một cái .

Đào Đào bị anh cắn một cái rất đau thì thoát khỏi con sâu ngủ cuối cùng cũng tỉnh hẳn.

Lúc này cảm nhận được trước ngực ấm áp, cô cúi đầu nhìn cái tay kia bên tai có chút đỏ lên.

“Như thế này mà gọi là muốn đánh thức một người đang ngủ say sao?”

Thời Thác cười rút tay ra giúp cô chỉnh lại quần áo, “Không kêu như thế thì sao em có thể tỉnh được.”

Cô chớp chớp mắt thấy có chút xấu hổ.

Trước kia cô cũng thường xuyên bị anh gọi dậy bằng cách này.

Cô xoa xoa mắt, nép vào trong lòng ngực anh, giọng điệu mang theo sự trêu đùa, “Sau này em cũng muốn đánh thức anh, lúc trước mỗi lần đều là anh đánh thức em, không công bằng gì hết.”

Thời Thác cười giơ tay xoa xoa đầu cô, “Được, muốn đánh thức anh như thế nào?”

Xoay chuyển tròng mắt, Đào Đào tiến đến bên tai anh giọng nói rất là mang theo ý cười, “Em sẽ dùng miệng đánh thức A Thác.”

Anh nghe cô nói vậy đột nhiên cảm thấy mặt có chút nóng.

Cô cười, ngửa đầu cọ cọ lỗ tai anh “A Thác, sao anh thẹn thùng thế.”

Thời Thác đặt tay bên eo cô, cắn chặt răng “Đợi lát nữa ngồi đu quay.”

Hả?

Hai cái này thì liên quan gì với nhau?

Tới nơi hai người xuống xe kiểm phiếu vào công viên trò chơi.

Bởi vì là mùa đông thời tiết cũng có chút lạnh người tới cũng không quá nhiều.

Lúc này đi ngang qua một cửa hàng nhỏ, Đào Đào nhìn chằm chằm bên trong rực rỡ muôn màu đôi mắt đều mở to.

Thời Thác thấy cô nhìn chằm chằm vào cửa hàng kia, không khỏi mỉm cười kéo tay cô đi vào.

“Muốn mua sao?”

Bên trong bán một ít băng đô cùng vòng hoa đồ vật linh tinh khác.

Đào Đào tùy tay lấy một chiếc băng đô tai thỏ cài lên đầu, chỉnh lại tóc rồi hướng về phía anh “Đẹp không ạ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận