Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu gối cong lên, dùng hai tay vây quanh, thuận thế đem mặt giấu vào trong đầu gối, nàng cuộn mình lại như một con mèo nhỏ cô đơn không có nhà để về.

“Ai…………” Nàng ung dung thở dài.

Có đôi khi, có phải bởi vì có được quá nhiều tình yêu, có ràng buộc, con người mới sẽ trở nên mềm yếu? Không rõ vì sao gần đây nàng luôn miên man suy nghĩ, đa sầu đa cảm.

Ràng buộc sao? Tiểu Mạc, Tiểu Nhưng……… Còn có…………

Trong đầu không tự giác hiện lên hai tuấn mỹ khuôn mặt.

Không phải không thừa nhận, nàng vẫn là hãm sâu vào?

“Anh trước trở về đi! Tôi muốn ở chỗ này ngồi một chút, anh ko cần ở đây đâu.” Nàng không ngẩng đầu, nhẹ nói một câu.

“Anh không cần trốn, tôi biết anh đang ở đây phía sau cái cây.”

“Tiểu thư.” Một tiếng thấp hoán, một người đàn ông mặc đồ đen từ phía sau cây sau đích đi tới, trên mặt mặc dù bất động thanh sắc nhưng nội tâm lại cực kỳ kinh ngạc, hắn che dấu sâu vô cùng, không có bất luận tiếng động gì, theo lý thuyết cô ta hẳn là không có khả năng phát hiện hắn,“Thiếu gia bảo tôi đi theo người……..”

“Không cần, không có bất kỳ nguy hiểm nào! Một lát nữa tôi sẽ trở về.”

“Chính là……” Ám vệ còn muốn nói cái gì.

Tô Mộ Thu lạnh lùng nhìn hắn,“Tôi cần một người thanh tịnh, lui ra.”

Ám vệ kinh ngạc ngơ ngẩn, khí thế uy nghiêm ko thua hai vị chủ tử chút nào,“Thuộc hạ lui xuống trước đi .”

“Ừ.” Tô Mộ Thu thấp ứng, chui tại đầu gối, tiếp tục làm rõ suy nghĩ của nàng.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đối với nàng đặc biệt. Thời gian tại Phượng gia, những lời này chị Thanh cùng những người khác đã nói với nàng cũng không ít, nàng cũng cảm giác bọn họ thật sự cùng bốn năm trước bất đồng. Yêu? Bọn họ yêu nàng sao? Có lẽ đúng như Sở đại ca nói? Phương thức biểu đạt của họ không giống với người thường?

“A…………… Phiền!” Nàng hô to một tiếng, nhịn không được mắt trợn trắng.

Vì cái gì nàng mỗi ngày đều bị quấn lấy bởi chuyện tình yêu, chẳng lẽ ngoại trừ tình yêu ra thì ko còn chuyện gì khác để suy nghĩ sao? Con người chính là thích đi kiếm chuyện để làm, thích suy nghĩ lung tung mà.

“Mấy người các cậu qua bên kia, mấy người các cậu đi theo tôi, nhất định phải bắt được hắn, đừng làm cho hắn ra khỏi khu rừng này! Bình thường huấn luyện các cậu như thế nào? Hôm nay lại xảy ra sai lầm. Hoàng chủ cùng Diễm chủ truy cứu xuống, chúng ta có vài cái đầu cũng không đủ dùng, động tác nhanh lên cho tôi.”

Thanh âm nam tính gầm nhẹ xen lẫn tức giận.

Tô Mộ Thu nghi hoặc men theo thanh âm đi qua, lờ mờ nhìn thấy vài thân ảnh màu đen cấp tốc xẹt qua.

Xem ra là không cách nào có được sự thanh tịnh , nàng đứng người lên vỗ vỗ quần chuẩn bị rời đi, lơ đãng ngẩng đầu xem xét, còn chưa kịp đi thì đã cảm thấy hoa mắt, một bóng người đứng phía sau nàng, thân thể bị khóa ở trước ngực đàn ông, một giây sau bàn tay hắn ta chuẩn xác bịt miệng nàng lại.

Hơi thở lạ lẫm đem nàng vây quanh, nàng cả kinh, giận tái mặt, nàng dùng khuỷu tay thúc vào bụng hắn.

“Ngô..” Người đàn ông sau lưng kêu lên một tiếng đau đớn, không ngờ tới nàng sẽ cử động nên ngay lúc giật mình kinh ngạc thì nàng đã thoát khỏi hắn.

Tô Mộ Thu rất nhanh tránh ra xa, đề phòng nhìn người đàn ông trước mắt.

Một bộ quần áo được cắt may vừa vặn tinh sảo theo kiểu áo của Tôn Trung Sơn, một đầu tóc màu bạc dài đến eo được dùng một sợi dây vải màu đen đơn giản cột lại, khuôn mặt tuấn mĩ như một bức tượng điêu khắc, môi mỏng gợi cảm chứa đựng một vòng cười nhạt bất cần đời, khí chất ưu nhã, nội liễm thâm trầm.

Lại là một người đàn ông tuấn mĩ, khí chất bán nam bán nữ, diện mạo đẹp đến nỗi phụ nữ cũng có thể thua hắn vài phần.

“Anh là ai? Nếu ko đoán sai anh chính là người bọn họ muốn truy đuổi?” Tô Mộ Thu lạnh giọng hỏi.

“Không hổ là người phụ nữ Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm vừa ý.” Hắn không trả lời câu hỏi nàng, mày kiếm chau lên, ánh mắt thú vị nhìn nàng.

Tô Mộ Thu xoay người ý định rời đi, chẳng muốn để ý tới hắn. Thấy thế hắn thân thủ giữ chặt cánh tay của nàng, mặt nàng trầm xuống,“Buông ra, tôi sẽ không kêu, nếu anh còn giữ tay tôi thì tôi thật sự sẽ lên tiếng.”

Hắn ngượng ngùng cười, buông tay ra.

“Bên kia có tiếng nói….”

Không biết là ai nói, tiếng bước chân của nhiều người dần dần tới gần.

Người đàn ông nhắm mắt lại, xoay người một cái, mượn lực giẫm lên nhánh cây, trong nháy mắt đã nhảy lên đến trên cây.

“Tô tiểu thư, tôi gọi là Ngân Hồ, sau này còn gặp lại, chúng ta sẽ gặp lại sau.”

Tô Mộ Thu ngước mắt nhìn liếc về phía người cười đến ngả ngớn trên cái cây kia, xoay người muốn rời đi.

“Đứng lại.”

Nàng dừng lại, vô lực thở dài, xoay người nhìn một đám đàn ông mặc quần áo đen trước mắt.

“Cô là ai?” Người đàn ông dẫn đầu ám vệ hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận