Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được rồi đi, con còn kiếm tiền?Con tốt nhất nên ngoan ngoãn đi theo anh con, nó có thể khiến con áo cơm vô ưu, kiếm cái gì tiền mà kiếm, sau khi tốt nghiệp, liền trực tiếp chọn lấy một người có tiền bên cạnh anh con rồi gả đi, cái này mới hiện thực.”
Chu Khoái Khoái có chút chịu không nổi Du Linh làm ra vẻ, đem bộ son môi vui sướng hài lòng nhận lấy, lại nhìn thoáng qua chiếc túi mới của Du Linh, cái này cũng phải lên tới vài vạn, liền lại là cao hứng nói
“Con so với Hoàn Mộng Nguyệt nhà dì hai kia thực có tiền đồ, yên tâm yên tâm, đi nước ngoài cố gắng chiếu cố chính mình, nghỉ còn có thể trở về, a đúng rồi, đừng có tìm cho mẹ một con rể ngoại quốc, mẹ không hiểu tiếng Anh, người nước ngoài cùng chúng ta cũng không phải cùng tổ tông, văn hóa không giống với chúng ta.”
Ngồi ở đối diện Chu Khoái Khoái, Du Linh, cúi đầu, cầm trong tay một ly nước trái cây quả kim quất chanh, không có cùng Chu Khoái Khoái nói.
Nội tâm cô rất khó chịu.
Cắn môi suy nghĩ hồi lâu, Du Linh mới có chút do dự thử nói
“Mẹ, kỳ thật… Nếu là thực sự yêu nhau, còn, còn đối với con đặc biệt tốt, con cảm thấy, người nào đều không sao cả đi, người nước ngoài cũng tốt……”
“Cái gì thực sự yêu nhau, người nào đều không sao cả a?”
Chu Khoái Khoái trừng mắt nhìn Du Linh liếc mắt một cái, nói
“Con mau đem cái suy nghĩ sai lầm này bỏ đi cho mẹ, con mới bao lớn? Tình yêu có thể đem lại cơm ăn? Linh Linh a, con không thể ngây thơ như vậy, một ngày nào đó con sẽ hiểu, tình yêu không phải là tất cả, con còn muốn bánh mì, còn muốn đối mặt với hiện thực, cuộc đời của con, còn có rất nhiều rất nhiều chuyện so với tình yêu quan trọng hơn, con hiểu không?”
Kỳ thật, Chu Khoái Khoái chủ yếu là muốn giáo dục Du Linh, không muốn cô tìm một người con rể ngoại quốc, nhưng là thái độ của bà, cũng vừa lúc phá hỏng một tia hy vọng trong lòng Du Linh.
Chu Khoái Khoái không cho rằng tình yêu rất quan trọng, ít nhất không có quan trọng đến nỗi làm một cô gái, phá tan thế tục, không màng tất cả.
Nghe xong mẹ nói, Du Linh thật sự cảm thấy rất khó chịu.
Đúng vào lúc này, tiếng chuông di động Du Linh trong túi xách vang lên, cô nghiêng người lấy điện thoại di động ra, vừa thấy là Kỳ Lạc gọi tới, liền nhìn Chu Khoái Khoái liếc mắt một cái, nhận điện, thấp giọng nói
“Alo, anh.”
“Em đang ở đâu?”
Thanh âm Kỳ Lạc từ trong điện thoại truyền ra tới, anh lúc này đang ở thị trường làm điều tra, Du Linh tuy rằng là thư kí thực tập của anh, nhưng mà anh biết Du Linh sợ nóng, ngày thường nếu muốn ra ngoài văn phòng làm việc, anh liền cho Du Linh nghỉ.
Nhưng cách hai giờ, anh sẽ gọi điện thoại cho Du Linh, bảo đảm mọi lúc nắm giữ được hành tung của Du Linh.
“Anh con?”
Ngồi ở đối diện Du Linh, Chu Khoái Khoái hỏi Du Linh một câu, thấy Du Linh gật đầu, bà liền duỗi tay, lấy di động của cô, hướng Kỳ Lạc bên kia nói
“A Lạc.”
“Dì ba, ngài hôm nay như thế nào có thời gian rảnh?”
Điện thoại kia đầu, Kỳ Lạc thực cung kính cùng Chu Khoái Khoái chào hỏi.
“Này không, em con cùng dì nói, con muốn xuất ngoại giúp Kỳ gia khai thác thị trường nước ngoài, cho nên nó muốn cùng con xuất ngoại du học sao, chúng ta đang ở đây nói chuyện này, con tới hay không? Cùng nhau ăn cơm chiều?”
“Dạ được.”
Kỳ Lạc nhìn nhìn thời gian, lại hỏi địa chỉ Chu Khoái Khoái bên kia, sau khi đem công tác khảo sát thị trường bên này làm xong, liền kêu người đưa anh đến nhà hàng nơi Chu Khoái Khoái cùng Du Linh đang ngồi.
Nhà hàng này cũng không tồi, lấy 5000 tệ tiền lương thực tập của Du Linh cũng xem như đủ chi trả.
Tuy rằng cô quyết định cùng anh ra nước ngoài, cùng anh ở bên nhau cả đời, nhưng Du Linh không nghĩ hoàn toàn sống dựa vào tiền của anh, cho nên cô mới chọn một nhà hàng tầm trung, mời mẹ ăn cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận