Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ khi bắt đầu vào học, thời gian hai người nói chuyện với nhau càng ngày càng ít. Chi Đạo biết tốc độ trả lời tin nhắn của Minh Bạch rất chậm, anh cũng ít xem di động, cho nên bản thân cô cũng tự động giảm liên hệ, không gửi tin nhắn nhiều như trước nữa. Sáng sớm, hai người cũng không còn đi học cùng nhau, đến trường thì chỉ dám tập trung học hành, làm bài ăn cơm. Chi Đạo sợ nếu mình quá thân thiết với Minh Bạch thì sẽ bị nhà trường phê bình, cho nên cô nào dám để ý anh.
Đến cả khi đi ngang qua bàn của anh cũng tự nhiên cảm thấy chột dạ, vì thế cô cũng ít rời khỏi chỗ ngồi. Cuối cùng biến thành cảnh tượng một ngày cô nói chuyện với Lư Tử Lượng còn nhiều hơn nửa tháng nói chuyện với Minh Bạch. Đến khi tan học, hai người cũng duy trì khoảng cách, một trước một sau.

Hiện tại, Chi Đạo không dám làm càn, con người càng ngày càng trầm mặc, càng đừng nghĩ đến chuyện nắm tay hôn môi, dù chỉ hơi đụng tới mu bàn tay của Minh Bạch, cô đều sẽ theo bản năng rụt tay lại ngay lập tức, sợ khiến anh không vui. Ngay cả lúc Minh Bạch đưa cô về đến nhà, Chi Đạo cũng chỉ vội vàng nói câu ngày mai gặp lại liền đi luôn.
Cứ giống như… bọn họ không phải người yêu, chỉ là bạn học cùng chung đường về nhà thôi.
Tất cả mọi cảnh tượng kiều diễm trong kỳ nghỉ đông chỉ như một giấc mơ.
Chi Đạo cũng không muốn hai người tiếp tục cư xử xa lạ lãnh đạm với nhau như vậy. Nhưng Minh Bạch hoàn toàn không có ý chủ động với cô, mà cô chủ động thì lại sợ anh phản cảm, lại sợ mọi người trong trường học nghị luận, cho nên Chi Đạo càng không dám đi quá gần Minh Bạch, hoặc làm những hành động quá thân thiết với anh, nhưng cô lại khó chịu khi chỉ có thể gặp anh trong chớp nhoáng.
Đồ khốn kiếp! Chi Đạo dụi dụi mắt.
Rốt cuộc cô phải làm như thế nào đây!
“Tan học có muốn đi uống trà sữa không?”
Minh Bạch đột nhiên đi đến bên cạnh Chi Đạo, hai tay gác lên lan can hành lang, cúi đầu nhìn cô. Mùi hương trên người anh tỏa đi bốn phương tám hướng.
“Không cần…” Chi Đạo không muốn nhìn thẳng vào anh.
Cô vội vàng duy trì khoảng cách với Minh Bạch, cúi đầu chuẩn bị xoay người rời đi: “Em về chỗ ngồi trước…”
Khí áp quanh người Minh Bạch đột ngột hạ xuống.
Chi Đạo dừng bước, cô vẫn không nhịn được nhìn anh một cái: “Cái kia… Bị người khác nhìn thấy thì không tốt.”
Minh Bạch chỉ nhìn cô, không nói gì. Chi Đạo đi rất vội vàng. Anh xoay người, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng thiếu nữ đi vào phòng học, cô ngồi vào chỗ ngồi, cô mỉm cười, nói chuyện phiếm với Lư Tử Lượng.
Cô vươn tay chọc lên bả vai của nam sinh kia, nam sinh đó mỉm cười.
Minh Bạch theo thói quen định sờ lên vết thương trên ngón giữa, cọ đến khi nó chảy máu mới thôi, vì chỉ có cơn đau đớn mới khiến anh tỉnh táo. Nhưng lúc ngón tay chạm vào nơi đó, vết thương đã biến mất, làn da ở nơi đó hoàn hảo như lúc ban đầu, một mảnh trơn nhẵn. Cảm xúc âm u khiến Minh Bạch từ bỏ ý định ban đầu, thiếu niên lười biếng dựa lưng vào tường, nhẹ nhàng híp mắt.
Nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đột nhiên âm trầm như bầu trời đầy mây.

“Nếu không, chúng ta trộm chơi một ván?” Chi Đạo chọc bả vai Lư Tử Lượng.
Bây giờ tâm trạng của Chi Đạo cực kỳ không tốt, buồn bực đến mức khiến cô chỉ muốn chơi game phát tiết giải buồn. Buổi sáng Lư Tử Lượng mời cô chơi, khi đó cô không có hứng thú, hiện tại lại muốn bắn nhau phát tiết.
Tất cả là bởi vì tên khốn kiếp ngoài kia! Khiến cho lòng cô đắng ngắt.
Hai người chơi một ván. Kết quả thua thảm thiết, tâm tình Chi Đạo càng buồn bực hơn.
Chi Đạo nằm ườn lên bàn, sườn mặt theo bản năng liếc về phía Minh Bạch. Thiếu niên đang tĩnh tâm luyện đề, phong đạm vân khinh (3), bình thản ung dung, cứ như cho dù xung quanh lãnh thổ của anh có khói lửa nổi lên, cũng không một cành cây ngọn cỏ nào lấy động được anh.
(3): Phong đạm vân khinh: (云淡风轻): thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác, tựa như gió nhẹ mây hờ hững trôi.
Sao bản thân cô không thể làm giống như Minh Bạch? Nếu như cô nói cô đã thích người khác, có lẽ Minh Bạch vẫn sẽ trưng ra vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt như cũ, tin tức đó cũng chẳng thể làm dao động hồ nước cảm xúc bình lặng của anh.
Nếu như cô có thể giống Minh Bạch thì tốt rồi.

Minh Bạch giống như một đoàn sương đen, chính là màn sương bao phủ núi sông vào sáng sớm, khiến mọi cảnh vật trở nên mờ mịt, lúc ẩn lúc hiện, khiến người đang ngồi trên thuyền là cô đây lúc nào cũng phải lo lắng bất an.
Có lẽ Minh Bạch yêu cô, cũng có lẽ anh không yêu cô. Anh yêu cô, cho nên anh đưa ra yêu cầu được yêu đương với cô, anh không yêu cô cho nên anh phản cảm với mọi hành động của cô.
Hoặc cũng có lẽ, tình yêu của anh chỉ có thể đến như vậy.
Tình yêu chỉ giống như vật phẩm điều hòa, một khi uy hiếp đến thói quen và sự thoải mái của bản thân người trong cuộc, thì nó sẽ bị vứt bỏ.
Con người chỉ yêu cái người mà họ ảo tưởng ra, còn người lý tính thì yêu bản thân mình nhất. Chuyện này bình thường, Chi Đạo có thể hiểu được. Cô cũng như thế, ngày mưa cô có thể đưa ô cho Minh Bạch, mùa đông cô có thể giúp anh sưởi ấm. Nhưng cô không thể nào vì yêu anh mà đi tìm chết, vì yêu anh mà từ bỏ hết thảy.
Nhưng không phải mọi lý giải đều được chấp nhận.
Tâm trí của Chi Đạo luôn quay cuồng với câu hỏi rốt cuộc anh có yêu cô hay không, yêu đến trình độ nào, yêu bao nhiêu phần? Chỉ cần Minh Bạch làm ra một chút động tĩnh, trái tim cô lại loạn như cào cào. Chi Đạo có thể lý giải anh nhưng vẫn thấy khó chịu.
Chi Đạo hiểu:
Yêu là quá trình không ngừng thử thách điểm mấu chốt của hai bên, đến khi đối phương không thể chịu đựng được nữa.

Giữa các tiết tự học buổi tối có mười lăm phút nghỉ ngơi. Chi Đạo đi xuống lầu, cô muốn đến sân thể dục đi dạo vài vòng giải sầu.
Sân thể dục rộng lớn hoàn toàn chìm vào đêm đen. Gió lạnh thổi qua những cột đèn đường, ánh sáng lập lòe như đom đóm. Cứ khoảng nửa vòng sân mới có một cái đèn đường, cái bóng của Chi Đạo bị ánh sáng nuốt vào rồi lại phun ra, tuần hoàn lặp lại. Cô không ngừng đi ngang qua đèn đường, đi đến ánh sáng rồi lại tiến vào bóng tối.
Sau một lúc, Chi Đạo ngửa đầu, chỉ có ánh trăng luôn ở bên cùng cô tản bộ. Chi Đạo đột nhiên nhớ tới một câu văn mà cô đã từng đọc: Không phải lúc nào trăng tròn mới là đẹp, trăng có lúc khuyết lúc đầy, người có lúc vui lúc buồn, mỗi lúc đều có một vẻ đẹp riêng. (4) Chi Đạo nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời, nhất thời ủ dột. Rất nhiều thời điểm cũng là như vậy, cho dù chúng ta biết con đường sau này còn nhiều chua xót đau khổ, nhưng vẫn phải tiếp tục đi về phía trước. Chi Đạo hiếm khi ngắm trăng đến nhập thần, hôm nay lại bất ngờ nghiêm túc, còn suýt ngộ đạo. Ai ngờ cô đột nhiên bị một đôi tay kéo vào trong góc.
(4): Nguyên văn câu đó trích từ: “兰生幽谷,不为无人佩带而芬芳;月挂中天,不因暂满还缺而不自圆。”: trong bài “心情好,一切都好” .
Tạm dịch :“Hoa lan sinh nơi thung lũng, không thơm vì không ai mặc; Đối đãi tử tế với đời bằng tâm thái là thái độ nên có ở đời.”. Đề bài dịch sang tiếng Việt là “Tâm trạng tốt, mọi chuyện đều tốt”.
Đại ý của câu này là:
Một cuộc sống hạnh phúc là do tâm trạng vui vẻ. Bạn có tâm lý như thế nào, tâm trạng ra sao, khi gặp bất cứ chuyện gì, nếu bạn luôn suy nghĩ tích cực thì cánh cửa hạnh phúc sẽ luôn rộng mở với bạn.
Đời người như mộng, năm tháng tàn nhẫn, ngoảnh đầu nhìn lại, mới biết con người sống là một loại tâm trạng…
Dù nghèo hay giàu, dù được hay mất, tất cả chỉ là thoáng qua…
Trong cuộc sống, bạn phải nhớ rằng khi bạn có tâm trạng tốt, mọi thứ đều ổn!
Nguồn: http://www.zhld.com/zkwb/html/2008-12/16/content_9496.htm
Sau lưng là tường, đối diện cũng là tường, bóng tối và sự tĩnh lặng như nuốt chửng mảnh thiên địa nhỏ nhoi này. Chi Đạo đột ngột bị kéo đi, hơi thở gấp gáp, cổ có hơi đau, sống lưng dán trên bức tường, cảm nhận được không khí lạnh đang xâm nhập, cả người run rét. Bóng của cô hắt lên tường, hòa cùng cái bóng màu đen của thiếu niên, hơi thở của hai người hòa vào làm một.
Minh Bạch đang ở ngay bên cạnh cô, Chi Đạo ngửi thấy mùi hương vị quen thuộc.
Chi Đạo đẩy thiếu niên ra một chút, cổ họng không nhịn được lên men: “Anh đang làm gì thế?”
Minh Bạch không nói lời nào, Chi Đạo mượn ánh sáng nhàn nhạt đánh giá anh. Thiếu niên híp mắt, hàng mi dài đen nhánh, rũ xuống như vực sâu, vẻ mặt đầy thâm ý khiến cô lạnh cả người.
Chi Đạo hơi cúi đầu. Cô tình nguyện nhượng bộ trước: “Minh Bạch…”
Minh Bạch vẫn không nói lời nào, gương mặt tuấn tú kia càng ngày càng gần cô, hô hấp phả lên gương mặt, lên tai giống như cưỡng hiếp thần kinh mỏng manh của cô, màn sương trắng mơ hồ lượn lờ, mờ ảo như khói. Minh Bạch trầm mặc, Chi Đạo thấy anh như vậy, tâm thần càng không yên, giống như bước vào vùng cấm, không biết khi nào sẽ bị phá hủy. Hơi thở ướt át của anh kề sát cô, phả vào tai cô, rõ ràng như tiếng pháo, chợt lóe chợt tắt. Sau này Chi Đạo nhớ lại, mỗi lần làm tình, Minh Bạch cũng giống như bây giờ, ghé sát bên tai cô để thở, mỗi một lần đều tàn nhẫn đâm vào u cốc, giống như đang nói:
Chi Đạo… Chúng ta sẽ không gặp lại.
Cho nên lúc này đây.
Anh sẽ yêu em, yêu em như không cần mạng sống.
Cô là người bệnh, còn anh là tên bác sĩ bệnh hoạn. Anh nói: “Sắp thi lớn học rồi.”
Cho nên? Chi Đạo cảm thấy nách tai hơi ngứa, cô nghiêng đầu, hơi né đi, nhẹ nhàng trả lời anh: “Ừ…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận