Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đợi đến khi cảm xúc của hai người đều bình phục lại, thời gian nghỉ trưa cũng sắp kết thúc.
Bữa trưa Lục Tri Hạ không ăn được mấy miếng, người lại bị anh rể thao đến mềm chân, tính như vậy vẫn là cô bị lỗ, anh rể nhìn dáng vẻ cô đáng thương, đáp ứng buổi tối đưa cô đi ăn đồ Nhật, lúc này cô mới vui vẻ hơn.
Buổi chiều Lục Tri Hạ có hai lớp, từ văn phòng của anh rể đi đến lớp học còn một đoạn đường dài, chân của cô vẫn mềm nhũn, căn bản không có cách nào đi xa như vậy.
Tô Cảnh ôm eo cô, hôn hôn lên cằm cô, mới nói: “Anh đưa em qua đó.”
Tuy rằng chỉ tách ra một buổi chiều, nhưng hai người vẫn lưu luyến không rời, triền miên hôn nhau một lúc, hôn đến suýt nữa đánh ra lửa, Tô Cảnh mới giúp em vợ chỉnh sửa lại quần áo, đưa cô xuống tầng.
Hai người cùng đi ra khỏi văn phòng, lại hồi phục lại trạng thái lúc bình thường, Lục Tri Hạ lén lút nhìn anh rể có biểu cảm lạnh nhạt, khí chất cao lãnh, trong lòng thầm cười trộm, nhịn không được lại nghĩ đến dáng vẻ hai người không biết xấu hổ làʍ t̠ìиɦ ở trong văn phòng vừa lúc nãy, thầm nghĩ người đàn ông này đúng là biết giả vờ, vẻ ngoài cao quý lãnh diễm, bên trong quả thực là lẳиɠ ɭơ đến chết, kiểu gì cũng chơi cho được.
Vốn tưởng rằng anh rể muốn lái xe đưa cô đi, kết quả xuống dưới tầng, cũng không biết anh rể dắt từ đâu ra một chiếc xe đạp, vỗ vỗ lên ghế sau, ra hiệu cho cô ngồi lên.
Lục Tri Hạ đứng bên cạnh xe đạp, cảm thấy rất ngạc nhiên, không phải cô không thể ngồi xe đạp, mà cảm thấy khí chất của anh rể mà giẫm lên xe đạp, ít nhiều cũng có hơi không hợp.
“Chiếc xe đạp này là của anh rể sao?”
“Ừm.” Anh gật đầu, giải thích: “Lái xe ở trong trường học không tiện.”
Lục Tri Hạ gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu rồi, nhìn thấy anh rể đẹp trai ngồi lên xe đạp, sau đó đạp một chân lên bàn đạp quay đầu nhìn cô, Lục Tri Hạ vội ngồi lên, cười nói: “Đi thôi anh rể.”
Một tay cô nắm chặt lấy ghế ngồi, sợ rằng sẽ bị ngã xuống, thật ra cô càng muốn không cố kỵ gì ôm chặt lấy eo anh rể, nhưng hiện thực không cho phép cô làm như vậy, anh rể là giáo sư có tiếng trong trường, mỗi một cử động của anh đều sẽ được mang ra dư luận, cô không thể vì tư tâm của mình mà để danh tiếng của anh rể tổn hại.
Tô Cảnh đương nhiên cũng chú ý đến hành động của em vợ, đột nhiên cảm thấy đau lòng, đau lòng vì sự chu đáo và hiểu chuyện của em vợ, khi chiếc xe đi trên đoạn đường đầy bóng cây, anh nói với cô gái: “Chúng ta ngả bài với chị em đi, tất cả sự tức giận của cô ấy, anh sẽ tiếp nhận.”
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu, nói: “Qua một khoảng thời gian nữa thì nói, em phải nghĩ thêm nữa.”
Trong lòng Tô Cảnh lộp bộp một tiếng, vội vàng phanh xe lại, quay đầu nhìn cô, vẻ mặt phòng bị hỏi: “Em muốn nghĩ cái gì.”
Lục Tri Hạ ngẩng đầu nhìn anh, cười nói: “Em chỉ là muốn nghĩ cho rõ, nên nói như nào với chị, tình cảm của em và chị mới không đến nỗi hoàn toàn rạn nứt.” Dừng một lúc, cô nghĩ đến những lời trước đó anh rể ấn cô bên cửa sổ, vừa thao cô vừa nói: “Anh rể, anh có phải cảm thấy em còn rất trẻ, còn chưa có kinh nghiệm tình cảm, vậy nên bây giờ tình cảm của em với anh không hề đáng tin không?”
Tô Cảnh nghe xong chỉ trầm mặc, sự trầm mặc này của anh cũng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận cách nói của Lục Tri Hạ, qua một lúc, anh mới nói: “Cuộc sống lớn học, là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong đời người, em sẽ học được rất nhiều kiến thức, quen được rất nhiều người khác nhau, cũng sẽ gặp được rất nhiều chàng trai ưu tú ở đây, tuy rằng anh nhanh chân đến trước ở chỗ em, nhưng anh cũng không thể ích kỷ nhốt em vào trong thế giới của mình.” Nói rồi, Tô Cảnh dừng lại một đoạn dài, cho đến khi xe đạp sắp đi ra khỏi đường toàn bóng cây, anh mới nói: “Em vẫn có quyền tự do chọn lựa, nhưng anh vẫn hy vọng, em có thể chọn anh.”
Vành mắt Lục Tri Hạ hơi ướt, cô hít sâu một hơi, nhân lúc xung quanh không có người, giơ tay dùng sức ôm lấy eo anh một cái, rồi lại buông ra, nói: “Anh rể, sao đột nhiên anh lại không có tự tin như vậy? Anh đẹp trai, thông minh như thế, anh ưu tú hơn những chàng trai khác nhiều, em thích anh còn không kịp, sao có thể chọn người khác, em có phải ngốc đâu.”
Tô Cảnh ngây ra, lập tức khẽ cười thành tiếng, nói: “Anh rất ưu tú sao?”
Lục Tri Hạ khẳng định gật gật đầu: “Đương nhiên, nếu không sao có thể có nhiều cô gái, rõ ràng biết anh đã kết hôn rồi, còn đến liếc mắt đưa tình với anh như vậy?” Cô vẫn còn nhớ cô gái sờ tay anh trước đó!
“Anh rể, em không giống với những người con gái khác, em cũng hướng về tình yêu, nhưng em không dễ dàng động lòng, em thích anh lâu như vậy, cuối cùng cũng được như ý nguyện, em có ngốc mới buông anh ra, hơn nữa, em đều bị anh ăn sạch sẽ rồi, em không tốt với anh, thì còn có thể tốt với ai, thay vì lo chuyện này, không bằng anh nghĩ kỹ xem phải làm thế nào để em càng không thể rời khỏi anh đi.”
Xe đạp dừng lại ở trước tòa lớp học, ánh mắt Tô Cảnh ấm áp nhìn em vợ nhảy xuống xe, thấp giọng nói: “Vậy anh sẽ thao em đến nỗi em không thể rời khỏi anh.”
Lục Tri Hạ đỏ mặt, rõ ràng là dáng vẻ thẹn thùng, nhưng lại cứng miệng nói: “Được thôi, em đợi anh đến thao, một ngày nào đó anh không thao nổi nữa, em không cần anh nữa, hừ!”
Nói xong, cô đỏ ửng cả tai, vẫy tay loạn xạ, quay người vội vàng chạy đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận