Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơi thở của cô nóng rực, ngay đến cơ thể cô cũng nóng phát sợ.

Tống Đĩnh Ngôn dằn lòng kéo giãn khoảng cách, ngước mắt hỏi dò, “Hả Anh Đào?”

Cô không đáp lời, giạng chân ngồi trên đùi anh, vịn tay lên bờ vai rộng, nơi ướt đẫm áp sát vật giữa háng người đàn ông không ngừng cọ mạnh, thong thả và miên man. Cô bật rên sung sướng, thở hổn hển nặng nề, cúi đầu hé môi ngậm lấy tai anh, tỉ mỉ liếm mút.

Người đàn ông sa vào cơn động tình chóng vánh, chỉ sau vài giây, thân dưới cứng cáp của anh đã đè lên cửa mình đói khát bất thường của cô, cảm xúc chân thật như dòng điện lan khắp toàn thân, cô kìm nén thổi vào tai anh: “Anh vào được không, thầy, em muốn anh.”

Tống Đĩnh Ngôn lấy lại phần nào lý trí, một tay giam chặt vòng eo đong đưa của cô, không cho cô động đậy: “Rốt cuộc em bị làm sao vậy? Nói anh nghe.”

Bị anh ngăn cản như thế, khoái cảm vừa chạy lên não thoắt biến mất tăm, cô như muốn điên lên vì cơn giày vò, bật khóc thành tiếng: “Xin anh đấy, em sắp… khó chịu chết rồi.”

Mắt Tô Anh ầng ậng nước mắt, Tống Đĩnh Ngôn lần tay xuống làn váy rách rưới của cô, lướt ngón tay qua cửa huyệt, chất lỏng róc rách trào ra, chảy ướt đẫm đùi, mắt anh sầm tối, chuyện này tuyệt không thể xảy ra chỉ bằng vài cái đụng chạm ban nãy.

Trái tim Tống Đĩnh Ngôn rét lạnh.

Nếu anh đoán không nhầm, cô hẳn là bị đánh thuốc.

Tân Dật quả thật tàn nhẫn tột đỉnh, bà ta không chỉ muốn Tô Anh hứng chịu đủ trò tra tấn, mà còn muốn cô phải chủ động van xin đón nhận.

Bà ta muốn phá hủy Tô Anh hoàn toàn, và tiện thể hủy hoại luôn cả anh.

Tống Đĩnh Ngôn cười gằn, xem ra anh đã quá mềm lòng.

Người như bà ta nên bị chôn vùi vạn trượng dưới vực sâu, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

Cái mơn trớn thân mật làm đôi mắt người con gái đờ đẫn, cô vùi đầu cạnh cổ anh, van vỉ tội nghiệp: “Thầy, thầy thương em đi… Vào thương em đi mà…”

Cô đã sớm chẳng còn suy nghĩ được gì, kể từ lúc trông thấy Tống Đĩnh Ngôn, chút lý trí còn sót lại gần như biến mất, cô chỉ ước khoảng trống trong cô được anh mạnh mẽ lấp đầy.

Anh âu yếm gương mặt cô, liếm sạch vết máu trên khóe môi cô, thầm thì dỗ dành: “Ở đây không được, mình tìm nơi nào an toàn đã.”

Tô Anh ấm ức nức nở, “Không, em khó chịu lắm…”

“Anh Đào ngoan.” Giọng anh mềm mại như đang dỗ một đứa trẻ, “Gắng nhịn chút nữa thôi.”

Anh ôm cô lên, một lần nữa đưa cô ngồi về ghế lái phụ, lúc ngoảnh đầu lại, đáy mắt anh tràn ngập sự hung ác, cảm tưởng như sắp đạp gãy chân ga đến nơi.

***

Cửa phòng khách sạn xém bị đá văng, hai bóng người đè lên nhau chốc sáng chốc tối, người đàn ông như muốn bóp nát tấm thẻ phòng trong tay. Cửa vừa khép lại, người con gái nhảy lên bám lấy anh, say sưa liếm mút cánh môi anh. Anh gắng ấn mở đèn phòng mấy bận, song lần nào cũng bị cái lưỡi nóng bỏng của cô mê hoặc thần trí.

Thẻ phòng rơi xuống đất trong quấn quýt đê mê, Tống Đĩnh Ngôn bỏ qua luôn chuyện bật đèn, trong bóng đêm, anh đè Tô Anh lên tường rồi hôn cô ngấu nghiến.

Cái lưỡi vừa dày vừa dài xâm chiếm khoang miệng, khuấy đảo hơi thở trong cô, cô chẳng hề ngượng ngùng như ngày thường, nhiệt tình đáp lại nụ hôn say đắm.

Đầu kề đầu, vấn vít triền miên, nước bọt trào từ khóe môi chảy ướt cằm cô, Tống Đĩnh Ngôn cúi xuống mút sạch, không muốn lãng phí một giọt ái dịch nào tuôn ra từ cơ thể cô.

Vật cương cứng chặn giữa hai chân Tô Anh, cọ lên hoa huyệt ướt át qua lớp vải, cô cúi đầu liếm cổ anh, rầm rì cầu khẩn: “Đủ ướt rồi… Ưm… Anh vào đi…”

Cả người bốc hỏa vì bị cô ghẹo suốt đường, Tống Đĩnh Ngôn cũng chẳng kiềm chế nổi nữa, anh đưa tay kéo khóa, thả ra con quái thú cứng cáp đang tiết dịch giữa đỉnh đầu, vội vàng gõ cửa vườn hoa đẫm mật.

Vừa chạm vào cô, anh nghển cổ rên lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận