Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu so sánh với tên ngụy quân tử Triệu Thanh Yến thì cô h0àn toàn tương phản.
Người nhà họ Triệu tìm cô, chẳng nên muốn thay đổi khẩu vị?
Khi Đường Trí Tình ra đến cửa lớn, khởi động ô tô thì vẫn chưa thể nghĩ thông được việc này.
Anh ta nhắc nhở chính mình, hôm nay về đến nhà phải hỏi được tên của cô gái này.
Cô vẫn chưa cho anh ta biết tên.
Thật ra Tần Lộ Lộ không có ý lạnh nhạt với Đường Trí Tình.
Dù sao cô cũng là sinh viên của một trường nổi tiếng thủ đô, không ngu ngốc đến mức đắc tội với bất cứ một người quyền thế nào.
Nhưng mà… Hai mối nguy hại trước mắt, cái nào có lợi hơn thì xử lý.
Không biết có phải là trùng hợp không, vừa rồi khi Đường Trí Tình nói chuyện với cô thì Triệu Thanh Lương bước ra ngoài, đứng cách đó không xa quan sát toàn bộ quá trình của cô.
Cục diện này rấtkì dị.
Hôm qua sau khi gặp mặt nhau, Triệu Thanh Yến đã căn dặn cô không được thân thiết với người nhà Đường.
Điều này nói rõ, Triệu Thanh Yến không thí¢h người nhà họ Đường và ông cũng muốn cô bảo trì lập trường giống như vậy.
Cũng là người nhà họ Triệu, đương nhiên thái độ của bác cả cũng giống như vậy.
Tần Lộ Lộ không thể vì người ngoài mà đắc tội với bác cả.
Thế nên, không phải giới thiệu tên với Đường Trí Tình, mặc dù cô không ghét anh ta.
Sự thật đã chứng minh quyết định của cô là đúng.
Quả nhiên sau khi người đàn ông trẻ tuổi rời khỏi đây, trên mặt bác cả lóe lên sự tán thưởng.
Tần Lộ Lộ thở phào nhẹ nhõm, cô đã thông qua kiểm tra.
Thủ đô đã mưa liên tục ba ngày, không khí lạnh.
Dù đã mở máy sưởi nhưng tɾong phòng vẫn có chút không khí lạnh.
Triệu Thanh Lương đã lớn tuổi, thể chất không bằng người trẻ tuổi, lúc này ông ta đang mặc áo sơ mi kín cổ màu xám bằng bông và quần nhung màu đen được làm riêng, ống tay áo được xoắn lên một chút, lộ ra cánh tay đang thả lỏng.
Ông ta đứng ở cửa, vẻ mặt tự nhiên, ngực đưa về phía cửa, tay phải đút vào túi quần, tay trái cầm một cái ly bằng men màu trắng in huy chươռg màu đỏ.
Sau khi nhìn thấy thằng nhóc Đường Trí Tình rời khỏi đây đây, ông ta nhìn Tần Lộ Lộ rồi bình tĩnh nói một câu “Vào đi.”
Sau đó ông ta trở về văn phòng, để lại cho cô một bóng lưng uy nghiêm.
Tần Lộ Lộ nhanh chóng nhập vai, quỳ sấp xuống tại chỗ, bò vào văn phòng ta bằng phươռg thức mà bác cả thí¢h nhất.
Vừa vào cửa, một luồng gió nóng ập vào trước mặt.
Ấm áp, thoải mái, khí lạnh trên người bốc hơi tɾong nháy mắt, cả người được sưởi ấm đến mức buồn ngủ.
Văn phòng bác cả ấm áp như vậy, ngày hôm qua Tần Lộ Lộ quá khẩn trương, căn bản không chú ý tới.
Sau đó chỉ nghe một tiếng “Cạch”, cửa bị đóng lại.
“Quỳ lên trên sô pha, cởi quần ra, dẩu mông cao lên.” Triệu Thanh Lương căn dặn, giọng điệu không phép từ chối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận