Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu một cốt truyện ở lại quá lâu, khó tránh khỏi khi trở lại không gian X sẽ sinh ra ảo giác ở nơi khác.
Thẩm Kinh Niên cũng không ngoại lệ.
Cậu từ trên giường mềm mại ngồi dậy, trên người thậm chí quần áo còn xộc xệch, bởi vì lúc đi tới cốt truyện trước cậu đang làʍ t̠ìиɦ với Tần Lệ. Tϊиɧ ɖϊ©h͙ giữa hai chân vẫn chảy xuôi, chứng tỏ hết thảy đều vừa mới phát sinh, nhưng cậu lại quả thật thật sự sống trong thế giới kia mấy năm ——
Thẳng đến khi Tần Lệ bưng một đĩa bánh sô cô la đi vào phòng.
“A Niên.” Người đàn ông tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, sống lưng còn có vết đỏ bị bắt ra, “Ăn trước hay tắm trước?”
Thẩm Kinh Niên rũ mắt, đưa tay nắm lấy cánh tay Tần Lệ: “Tắm rửa.”
Lại có một cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đậm chảy ra.
Tần Lệ rất thích một màn này, hắn thích nhất là nhìn bộ dáng A Niên được mình yêu thương đến giữa hai chân tràn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, bởi vậy cười buông bánh ngọt trong tay xuống, ngược lại nắm lấy người yêu: “Được, để anh chậm rãi giúp A Niên rửa sạch.”
Nhưng Thẩm Kinh Niên vẫn có chút không yên lòng.
Cậu nhìn dung mạo Tần Lệ trước mặt không có bất kỳ thay đổi gì, cũng thấy được chính mình phảng phất vẫn còn mười tám tuổi. Mặc dù vẫn biết trong không gian X không tồn tại thời gian trôi qua, nhưng khi thật sự chú ý tới điểm này, lại đột nhiên cảm giác nội tâm già nua. Bọn họ vĩnh viễn ở chỗ này, sẽ không đối mặt với vấn đề sinh tử mà người chơi khác mỗi ngày lo lắng, nhưng tại sao không bị nhốt trong một chiếc l*иg mới?
“Có người chơi nào chọn ở lại cốt truyện mãi mãi không?”
Thẩm Kinh Niên thì thầm.
“Hả?” Tần Lệ ôm cậu vào suối nước nóng, đồng thời suy nghĩ một chút, “Có.”
“Chủ động, bị động, đều có.”
“Vậy bọn họ sống cả đời trong cốt truyện sao?”
Tần Lệ cười khẽ: “Đương nhiên là không có.”
“Tất cả các cốt truyện đều có giới hạn thời gian, giống như phạm vi bản đồ có giới hạn. Cho nên, quá lâu không hoàn thành nhiệm vụ, mười năm, hai mươi năm…”
“Mọi thứ cùng nhau bị hủy diệt.”
Thẩm Kinh Niên hơi nhíu mày: “Cùng nhau hủy diệt?”
“Ừm, sau đó cốt truyện lại khởi động lại.”
Thật kỳ lạ.
Tất cả tính tự chủ trong cốt truyện rất cao, ví dụ như Thẩm Kinh Niên và Tần Lệ từng ở trong một cốt truyện, trước khi biết được cả thế giới kỳ thật đều thuộc về không gian X, bọn họ chưa từng hoài nghi cuộc sống của mình. Cho dù đó là cha mẹ, bạn học hay thậm chí là một người ngẫu nhiên trên đường, tất cả đều rất sống động và không cứng nhắc sau khi được thiết lập. Nhưng một thế giới như vậy không thể tiếp tục vận hành…
Giống như một chiếc ô tô đồ chơi cắm pin cuối cùng cũng có lúc dừng lại.
Âʍ ɦộ giữa hai chân mềm mại bị đẩy ra, Tần Lệ từng chút từng chút rửa huyệt của cậu, nhìn tϊиɧ ɖϊ©h͙ tràn ra: “A Niên muốn chọn một cốt truyện vĩnh viễn ở lại đó sao?”
“Không có.” Thẩm Kinh Niên khẽ lắc đầu, mặc cho bàn tay kia vuốt ve bộ vị bí ẩn nhất của cậu, “Em chỉ là tùy tiện hỏi một chút.”
Vô luận cốt truyện nào cũng không phải là của cậu và Tần Lệ.
Cốt truyện tân thủ kia đã hoàn toàn bị hủy diệt.
Tần Lệ phảng phất không phát hiện suy nghĩ của cậu, còn đang nghiêm túc rửa sạch thứ dính dính giữa hai chân cho A Niên của mình.
Hiếm khi hắn không nhân cơ hội làm bất cứ điều gì, mà là cẩn thận lau khô tóc cho thiếu niên sau khi tắm xong, mặc quần áo bình thường và cùng nhau đi dạo trên boong tàu.
Mặc dù nội thất cũng sáng sủa, ánh sáng này khác với ánh nắng mặt trời. Mỗi lần tâm tình thiếu niên không tốt, hắn đều mang theo tới đây đi dạo, phảng phất bọn họ còn sống trong một thế giới bình thường.
“Tần Lệ, chúng ta thật sự có khác với những người chơi kia sao?” Thẩm Kinh Niên đặt tay lên hàng rào thuyền, nhìn nước biển cuồn cuộn phía dưới, “NPC giống như là nhân vật được cấy ghép vào trí nhớ, nhưng mình lại không có bất kỳ cảm giác nào. Nhưng người chơi không phải cũng đột nhiên đến đây sao? Những gì họ gọi là ký ức là có thật?”
Ánh mắt Tần Lệ bỗng nhiên thay đổi.
“Càng tham gia vào những nhiệm vụ cốt chúng ta không có sự khác biệt.” Cậu lẩm bẩm, “Chúng ta đều chỉ là công cụ được sản xuất ra trong không gian X mà thôi, chỉ là nhân vật mà mỗi người nhận được. Cho dù sống sót, lần lượt sống sót, cũng không có cách nào đào thoát khỏi vận mệnh này, giống như người giấy hai chiều vĩnh viễn không cách nào biến thành ba chiều.”
Hô hấp của nam nhân đình trệ, từ phía sau ôm thiếu niên của mình, hôn bên tai cậu.
“Sẽ không.”
“A Niên, anh sẽ tìm được biện pháp rời khỏi nơi này, chúng ta sẽ không vĩnh viễn bị vây khốn ở thế giới này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận