Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
Tiếng dập mông ngày càng tăng dần, ngày càng mãnh liệt điên cuồng ngoáy lộng.
Phựt… Cổ đáy huyệt bị nứt vỡ, cự căn hung hãn xuyên thẳng vào trong khuấy đảo càn quấy.
“Á…..Aaaaaaaaaaa…..Á……Aaaa…..Aaaaa…A…..A….Aaaa……” Hạ Liên điên cuồng giãy giụa, đôi chân tự do lúc thì banh chặt duỗi thẳng quắn quéo mười ngón chân co rút, Khi thì quằn quại quẫy đạp giãy lên đành đạch đành đạch kêu khóc thất thanh.
Mật dịch hòa lẫn máu tươi lần nữa róc rách róc rách tuôn tràn ra khỏi nộn huyệt mỏng manh yếu ớt.
“Gruuu… Hư… Hưm… Sảng A……………..” Húc Liệt Phong rùng mình liên tục, từng tế bào thần kinh chảy dài khắp thân thể nổ tung, hóa thành từng màn từng màn pháo hoa rực rỡ tưới lên thùy não khiến hắn sướng khoái vô vàn. Cao trào liên tục thay nhau kéo đến khiến thần kinh hắn gần như tê dại.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Ứ… Ứ…. Cứu mạng Á……….Aaaaaaa…. Ô ô ô… Đau quá Cắt nát nộn huyệt của thiếp Phong nát rồi rách rồi Ô ô ô…”
“Hư… Mềm mịn non nớt co giãn thế này Không rách được Ngoan ngoãn thả lỏng thân thể nào, bảo bối hư hư hực hực hực…” Húc Liệt Phong thở dốc hồng hộc, từng cú nhấp mông đầy cường lực, cuồng dã thọc sâu ngoáy lộng lỗ nhỏ non nớt của nàng.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Á…………Aaaaaaaaaa………. Chàng đừng kéo thịt non Đừng móc thịt non Thiếp đau quá Rát quá Ô ô ô…” Hạ Liên giãy đành đạch khóc thét từng cơn, thân thể nhỏ nhắn không cách nào thừa nhận nổi dục hỏa điên cuồng của hắn.
Nhưng sau khi dùng nhân sâm ngàn năm thân thể nàng lại quá mức dư thừa sức sống. Càng bị thọc lộng điên cuồng càng tỉnh táo đến đáng sợ. Cảm thụ từng chút từng chút du͙c vọng tra tấn thống khổ vô cùng.
“Hực hực… Hưm… Bảo bối bảo bối Nàng đang rất sảng Lên đỉnh cùng ta nào Gru… A……….” Húc Liệt Phong rùng mình ngẩng cao đầu thét lớn, eo hông dập mạnh liên hồi, thọc sâu đội cao đáy huyệt.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
PHỤT…. Tinh hoa phun bắn, tưới khắp vách tường hoa kính non nớt sâu thẳm. Dòng dung nham nóng cháy xối trực tiếp lên thịt non mẫn cảm yếu ớt.
“Á……..Nóng Á……Aaaaaa…… Cháy rồi Bỏng rồi ô ô ô…. Bỏng chết thiếp ô ô ô… Á…….Aaaa….” Nàng kêu gào khóc nấc, co chân đạp mạnh lên bụng dưới run rẩy dồn ép bắn tinh của hắn.
Lực đạo mạnh mẽ vặn bung cự vật vẫn còn đang trong cao trào phun tinh hoa của hắn bứt ra khỏi lỗ nhỏ của nàng.
PHỰT… PHỤT… Hùng căn vừa mới mềm xuống một nửa liền bị rút bay ra khỏi mật động mềm mại ướt át, tinh hoa vẫn còn dở dang phun phụt phụt ra sàn giường.
“Hư….Fruuuu… Hưm…” Húc Liệt Phong thở dốc hai tay chống lên sàn giường, khó tin nhìn thân thể nhỏ nhắn của nàng lộn nhào vài vòng lọt luôn xuống mép giường.
“Á……..Aaaaaaaaaaaa….. Đau quá đau quá ô ô ô…” Đau quá Ô ô ô…” Hạ Liên khóc nấc, lăn lộn khắp mặt sàn nhà bằng ngọc thạch mát lạnh.
Nàng quỳ bò tay chân đập ầm ầm xuống nền ngọc thạch, miệng huyệt non nớt mở rộng sưng phồng rỉ rả chảy ra từng dòng từng dòng huyết hồng tinh dich hòa lẫn máu tươi, sền sệt kéo dài nơi nàng khóc gào bỏ chạy.
“Cứu mạng ô ô ô… Cứu mạng Đau quá Lỗ nhỏ đau quá Thiếp không muốn sinh thiếp không muốn gả cho chàng Ô ô ô… Đau quá ô ô ô…”
Lỗ nhỏ đau rát, nàng càng kêu gào, càng khóc thảm lại càng vô dụng, ép sát miệng huyệt chà chà lết lết trên nền ngọc thạch mát lạnh để giảm bớt cơn đau.
“Ô ô ô… Tha cho thiếp tha cho thiếp Ô ô ô…” Nàng hoảng hốt giãy giụa khi Húc Liệt Phong thở hồng hộc người ướt đẫm mồ hôi bước đến bế bổng nàng, lần nữa đặt lên giường.
“Hư… Vật nhỏ không nghe lời Trôi hết ra ngoài thế này thì sao mà thụ thai hả? Đồ ngốc ” Nàng còn dám đạp bay hắn ra ngoài, rồi hỏi sao mà không đau lỗ nhỏ cho được? Đồ ngốc này
“Hừ… Nằm yên cho ta ” Hắn gầm lên, hai chân mạnh mẽ đè ép hai đùi non dang ngang thẳng tắp của nàng, bắt nàng nằm ngửa kê đầu lên gối.
Tay trái hắn đè áp xương mu nàng xuống, tay phải cầm lên ngọc bổng hình chuỗi hồ lô lúc nãy.
“Đừng Đừng mà Đừng Ô ô ô ….” Nàng hoảng sợ kêu khóc, muốn ngồi bật dậy liền bị bàn tay trái của hắn áp lên ngực chặn đứng hành động của nàng.
Đôi tay yếu ớt của nàng ôm nắm lấy cánh tay hắn, cật lực cầu xin.
“Phong Thiếp không bỏ chạy nữa Xin chàng Đừng thọc nó vào Đừng Ô ô ô…”
“Quen với nó Liền không sợ hãi khi ta cùng nàng cung giao Phải quen với nó ” Hắn gầm lên, hai mắt vẩn đu.c nhuốm đầy dục hỏa.
Tay phải mạnh mẽ dồn lực thọc mạnh ngọc bổng hình chuỗi tròn có chín viên lớn như quả trứng gà.
Một lần liền thọc sâu tận đáy huyệt, cưỡng chế nộn huyệt nuốt trọn cả chín viên tròn mát lạnh trơn mướt.
Phụt phụt phụt phụt phụt phụt phụt phụt phụt….. Phựt Phựt…
“Á………………Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…..” Hạ Liên ngẩng cổ gào thét vô cùng thê lương.
Mép huyệt non nớt bị bắt ép kéo căng co giãn ngậm vào chín lần viên tròn, cổ đáy huyệt càng bi thương căng rộng nuốt trọn hai viên.
“Hừ… Xem nàng còn dám chạy? Ngậm luôn cho ta Dám nhả ra ta liền thọc nát lỗ nhỏ của nàng ” Húc Liệt Phong tà ác buông người thả nàng tự do. Hắn thật sự rất giận, nàng dám nói không cần hắn, còn dám lặp đi lặp lại nhiều lần? Vậy hắn để cho nàng quen ngay lập tức.
Quen với cảm giác lỗ nhỏ bị thọc lộng chơi nát thì liễn sẽ không nghĩ đến chuyện không cần hắn nữa. Vật nhỏ ngu ngốc.
“Á…………Aaaaaaaaaaaaa…..Á…………Aaaaaaaaaaaaaa….. Cứu mạng Á…….A……Aaaaa…” Hạ Liên bật người bò dậy, lại bị dũng đạo co thắt siết chặt đau đớn quằn quại, nàng oằn mình cuộn tròn ôm lấy gối đầu kêu khóc thảm thương.
“Á………..Aaaaaaaaaa….. Phong Xin chàng Thiếp không dám chạy nữa mà Ô ô ô…”
Hạ Liên sụt sùi tức tưởi, thân thể nhỏ nhắn run lẩy bẩy lẩy bẩy, giật nẩy nẩy không ngừng.
“Ô ô ô… Đau quá ô ô ô…”
“Là Sướng Là Sảng Nàng mau nói, nàng đang sướng quá Được tướng công thọc nát lỗ nhỏ thật sướng ” Húc Liệt Phong híp mắt nhìn dáng vẻ chật vật đáng thương của nàng, hắn lại có chút mủi lòng. Cái vật nhỏ đáng ghét này, đúng là giận nàng không được mà.
“Ô ô ô… Thiếp đau Thiếp đau quá… Ô ô ô… Chàng cứu cứu thiếp Rút ra đi mà Phong Ô ô ô…”
“Hừ… Đừng mong ta rút ra Nàng phải quen nó Một lúc nữa nàng vừa dừng kêu khóc, ta liền dùng nó thọc nát lỗ nhỏ của nàng Cho nàng từ nay không còn dám nói không cần ta, không cần con ”
“Thiếp không dám nữa Phong ô ô ô… Chàng thọc lỗ nhỏ của thiếp sảng chết rồi phong ô ô ô… Thiếp không dám nữa Phong Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận