Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chỗ để chân hình người

“Vương đã hạ lệnh không cho người khác đi theo.” Nhìn thấy Tuyết Chi và Phong Lan cùng nhau đi ra, Phù Tang nói.
Tuyết Chi và Phong Lan nhìn nhau, không còn cách nào khác là đứng đó nhìn Khương Vãn Ly rời đi.
Phù Tang dẫn Khương Vãn Ly đi đến hậu viên Vương Cung, chưa đến gần đã nghe thấy giọng nói dịu dàng quyến rũ của một người nữ nhân xen lẫn với giọng nói trầm trầm của một người nam nhân quen thuộc, nàng mơ hồ hiểu được bọn họ đang nói gì, có gì đó liên quan đến nàng.
“Tiện nô bái kiến Vương thượng.” Nàng không dám xưng phu chủ, tuân theo quy củ trong cung, vâng theo quy củ gọi “Vương thượng”.
Nàng vừa nhấc người lên, chiếc váy lụa sáu cánh sau lưng tự nhiên xõa ra hai bên, lộ ra cặp mông trắng nõn, khi nhận ra phần thân dưới của mình đã thất thủ, khuôn mặt nàng đỏ bừng vì xấu hổ.
“Có phải đây là thứ dâm dãng mà Vương thượng nhắc đến không? Đúng là bộ dạng dâm đãng, ban ngày ban mặt mà lộ hạ thân, không biết xấu hổ.” Người nói mặc một chiếc váy màu đỏ tươi, đỉnh đầu là kim thoa con bướm, nàng ta nhìn Khương Vãn Ly một cách độc đoán.
“Tỷ tỷ, tỷ nói sai rồi, tỷ tỷ mặc váy sa rất hợp với địa vị của nàng ta. Nếu không chịu mặc mới không biết liêm sỉ, không hiểu tôn ti. Nếu nói muội muội này dâm đãng thì phải là dâm đãng đúng chỗ…” Người nói nữ tử mặc y phục trắng, đang ngồi đối diện với nữ tử đồ đỏ. Tuy miệng nói lời khích lệ, nhưng lại nhìn Khương Vãn Ly bằng ánh mắt đầy trào phúng cùng khinh bỉ.
Nam nhân ngồi ở giữa không đồng ý cũng không phản đối, liếc nhìn người đang quỳ dưới đất rồi ra lệnh: “Cởi hết ra, bò tới đây.”
Khương Vãn Ly hơi khó xử, nàng vốn dĩ chỉ có áo rách quần manh, lại còn muốn trước nhiều người trước mặt cởi sạch quần áo, không biết xấu hổ mà lõa lồ cơ thể.
Chính vì nàng không dám vi phạm Vương mệnh, ngoan ngoãn mà cởi y phục, lộ ra trắng nõn thân hình kiều nộn.
Buổi chiều Quân Đình tuyên triệu sáu nữ phi làm bạn giá, trong đó nữ tử đồ đỏ là Vương phu nhân của Tuyên Đức Điện, còn nữ tử mặc đồ trắng là Tả thị thiếp đã được sủng vào hôm qua.
Khương Vãn Ly hoạt động tứ chi bò vào trong đình, bò tới dưới chân Quân ĐÌnh, dưới ánh mắt của mọi người, nữ nhân cả người trần trụi xấu hổ đến trắng nõn da thịt phiếm thượng hồng nhạt.
Quân Đình đá một chân đến, giày da đạp lên thân thể mềm mại của nữ nhân, một chân đạp lên bộ ngực sữa đến nỗi thịt mềm trắng nõn lún xuống, chân còn lại thì bình thản để lên trên bụng nhỏ.
Cứ thế, mỹ nhân xinh đẹp yêu kiều đã biến thành chỗ để chân của Vương.
Nhóm nữ thiếp ngồi ở một bên vốn tưởng rằng Vương gọi người tới đùa bỡn, lại không ngờ rằng Vương còn chán ghét nô thiếp này hơn bọn họ nghĩ, thẳng thừng giẫm lên người nô thiếp, một chút sủng hạnh cũng không có, giống như nàng thật sự là một món đồ để chân.
Giày da đạp lên trên bộ ngực mềm mại, gần như chèn ép đè bẹp, truyền đến từng đợt đau. Bị đối đãi nhục nhã như vậy, nhưng cơ thể đã quen bị ngược đãi của Khương Vãn Ly vẫn hứng tình, hạ thân nổi lên từng cơn ngứa ngứa.
“Muội muội muốn ăn chút nho không?” Nữ tử mặc đồ xanh dựa gần Quân Đình gần nhất không đành lòng để mỹ nhân vẫn luôn chịu tội, cúi đầu dò hỏi. Khác với hai người trước, lời nói của nàng ta không có bất kỳ ý trào phúng nào, giọng nói ôn hòa nhẹ nhàng chậm rãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận