Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mềm chân vừa chạm xuống đất thì Nghiêm Kỷ đẩy cửa đi vào.
Anh đi tới trước mặt cô trực tiếp ôm cô kiểu công chúa: “Cậu đói rồi à, xuống ăn cơm thôi.”
“A!” Mộc Trạch Tê bị hoảng sợ, theo bản năng ôm chặt cổ Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ đắc ý bật cười: “Đi thôi. Đi xuống lầu.”
Anh ôm rất vững, lại buông lỏng một chút. Để Mộc Trạch lo lắng ôm chặt lấy anh.
Trên bàn ăn.
Mộc Trạch Tê thật sự rất đói, chỉ lo vùi đầu ăn cơm. Cô không biết sau đêm đầu tiên nên đối mặt với Nghiêm Kỷ như thế nào.
Ngay khi cô ngượng ngùng lo lắng, thì điện thoại của Nghiêm Kỷ vang lên.
Anh trực tiếp nhận, Mộc Trạch Tê giật mình, là Lâm Thi Vũ!
Hai người đang nói gì vậy, Mộc Trạch Tê không nghe rõ, hình như liên quan đến việc hợp tác của hai nhà.
Từ việc chăm sóc thành phố Z, đến cùng một công việc mà hai người hướng tới. Nghiêm Kỷ dĩ nhiên đã trở thành ngọn hải đăng làm trụ cột cho cô ấy lúc Lâm Thi Vũ bối rối.
Nghiêm Kỷ sẽ đưa ra một số đề nghị trực tiếp và mạnh mẽ cho Lâm Thi Vũ.
Mộc Trạch Tê nghe anh nói còn hơn đọc mười năm sách*.
(*) 种听君一席话胜读十年书 Nghe anh nói còn hơn đọc sách mười năm!
Mục đích: Ca ngợi đối phương nói chuyện hợp lý, có ý nghĩa đối với bản thân mình.
Mộc Trạch Tê yên lặng ăn cháo, giữa Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ sẽ có tình cảm sao?
Mộc Trạch Tê đột nhiên nhớ tới lời La Nam Nam nói… Mình chỉ là một đoạn quá khứ giữa Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ sao?
Giữa mình và Nghiêm Kỷ, không làm được như Lâm Thi Vũ. Chỉ có thể nói về lợi ích được mất.
Nghiêm Kỷ cúp điện thoại, Mộc Trạch Tê không hỏi, anh cũng không giải thích. Dù sao những chuyện liên quan tương đối nguy hiểm.
Nghiêm Kỷ hỏi: “Hôm qua không phải cậu muốn đi thăm bà nội Mộc sao? Xe đã chuẩn bị xong rồi.”
Mộc Trạch Tê trông như khóc: “Không đi. Chưa lập gia đình đã đánh mất sự trong trắng của mình, tôi có thẹn. Không dám đến thăm bà nội.”
Mộc Trạch Tê cũng không thể đi, chân cô đã nhũn thành như vậy, côn sợ mẹ phát hiện ra.
“Mấy người con trai các cậu không hiểu đâu, con gái không có lần đầu tiên, thì sẽ lo lắng và sợ hãi. Đây chính là trói buộc phong kiến mấy ngàn năm.”
Mộc Trạch Tê bây giờ đang phóng lớn tổn thất đêm đầu tiên của mình, cũng tranh thủ được lợi ích lớn hơn từ Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ tự nhiên hiểu được ý của cô, cũng không sao cả, nuôi phụ nữ mà.
Anh uống một ngụm cà phê: “Không muốn đi, vậy thì chuyển đường đến trung tâm mua sắm XX đi dạo. Không phải cậu thường xuyên trò chuyện với các bạn cùng lớp về trang sức sao, cậu thích mua gì thì mua.”
Để có được nụ cười của một người đẹp thì phải ném rất nhiều tiền.
Anh như vậy lại khiến Mộc Trạch Tê giật mình trong lòng, tủi thân.
Giống như mình ngủ cùng anh vì muốn những thứ đó, anh cũng chỉ có thể cho mình những thứ đó.
Nghiêm Kỷ thật sự không có ý đó.
Anh sẽ không đào bới suy nghĩ phụ nữ mà đơn giản dứt khoát, muốn cái gì thì cho cái đó.
Anh chính là thẳng nam, nghe Mộc Trạch Tê nói chuyện cảm thấy cô thích, nên đưa cô đến đó để cho cô mua.
“Không đi.”
Nghiêm Kỷ nhướng mày, cái này lại không hài lòng sao?
Mộc Trạch Tê nghĩ lại, cô đúng là muốn bồi thường.
“Chân tôi vẫn còn đau, sao mà đi dạo phố được. Tôi muốn thứ khác, được không?”
Bên này trong tim Nghiêm Kỷ đều tràn đầy sự hài lòng thỏa mãn vì Mộc Trạch Tê đã là người phụ nữ của mình.
Ngoài trang sức sang trọng xa xỉ, nếu cô muốn bất cứ thứ gì khác, anh cũng sẽ cho cô.
Anh đi đến chỗ Mộc Trạch Tê, ôm cô để cô ngồi trên đùi mình hôn: “Cậu muốn gì?”
Cơ thể Mộc Trạch Tê theo bản năng căng thẳng, không dám trêu chọc anh, không dám cử động, cứ như vậy ăn cháo.
“Tôi muốn giảm giá chi phí y tế của bà tôi.”
Nghiêm Kỷ dừng lại: “Chỉ có thế này thôi sao? Không muốn cái khác sao?”
“Chỉ có vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận