Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Sau khi Yến Chiêu đưa Kiều Khương về biệt thự ở sườn núi, anh mới hiểu tại sao hôm nay tâm trạng nàng lại tệ như vậy.
Hôm nay là ngày Cao Kim Lan kiểm tra lại, Cao Kim Lan dậy sớm, đang dọn lá cây trước cửa, bà không có việc gì làm, lại không muốn ngồi không, nói xem phim nhìn nhiều đau mắt, ngồi lâu thì ê mông, còn bảo nằm lâu xương sẽ nhức.
Nói tóm lại, chỉ cần để bà làm việc thì chuyện gì cũng giải quyết được.
Trước đó Yến Chiêu đã nghe mấy người bà Miêu nói Kiều Khương chuyển tới đây vì để chữa bệnh và giải khuây cho mẹ, nhưng anh không biết là bệnh gì, chỉ biết có một đêm anh đến muộn, vừa bước vào đã nghe thấy tiếng ho dữ dội, sau đấy là tiếng ho khan nôn mửa.
Kiều Khương xuống xe xong, nâng cằm ra hiệu bảo anh về.
Yến Chiêu hỏi hôm nay nàng có rảnh không, có muốn lên núi chơi không, nàng nghiêng mặt, giọng rất nhẹ: “Không, có việc rồi.”
Có việc phải làm, đến bệnh viện.
Lần trước Cao Kim Lan đã nhập viện làm kiểm tra nên lần này hoãn tới cuối tháng chín. Thấy sắp đến trung thu, Trương Vân Vân nhắn tin bảo mình sẽ tới lúc trung thu, cô sẽ ăn bữa cơm đoàn viên với hai mẹ con, Kiều Khương đáp ừ.
Nàng không mong trung thu năm nay sẽ ở bệnh viện.
Kết quả kiểm tra của Cao Kim Lan cực kỳ không lý tưởng, vùng đen trong phổi lan rộng, khối u cũng lớn hơn, thuốc được đổi để nhằm tới tình huống cuối cùng. Bà phải nằm viện, uống một ngày ba cữ, thuốc này nhiều tác dụng phụ, cảm giác đau bụng cực kỳ rõ ràng, chân rất ngứa, bị bà gãi ra máu. Ban đêm bà ngủ không yên, ban ngày mở to mắt nằm đó, không có tinh thần.
Sau khi bàn bạc với trưởng khoa, Kiều Khương quyết định tiến hành hóa trị vì nguy cơ phẫu thuật quá cao, vị trí của khối u lại không tiện phẫu thuật, các bác sĩ không nắm chắc.
Cao Kim Lan không đồng ý hóa trị, bà muốn về nhà đón trung thu.
Kiều Khương lần đầu nổi giận với bà: “Mẹ muốn chết à?! Không hóa trị, bác sĩ nói mẹ sẽ không sống được lâu!”
Sắc mặt Cao Kim Lan xanh xao ốm yếu, trông già đi chục tuổi, mắt bà đỏ hoe, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, giọng yếu ớt: “Coi như mẹ xin con được không?”
Kiều Khương nhắm mắt lại, đi khỏi phòng bệnh, hút hai điếu ở khu vực hút thuốc bên ngoài, sau đó đến văn phòng gặp trưởng khoa làm thủ tục xuất viện.
“Cô nghĩ kỹ chưa?” Trưởng khoa hỏi: “Tình hình hiện tại của bà ấy tương đối nguy hiểm.”
“Tôi biết.” Đôi mắt Kiều Khương không có lấy một tia sáng.
“Vậy được.”
Kiều Khương không quay lại biệt thự trên sườn núi mà đưa Cao Kim Lan trở về căn nhà nàng mua lúc trước. Trương Vân Vân đã tới sớm bảo dì giúp việc dọn dẹp quét tước, còn mua rất nhiều quà, Trần Chúng Thăng cũng mua ít hoa để điểm tô.
Cao Kim Lan nhập viện, Kiều Khương không cho hai người đến viện thăm hỏi, Trương Vân Vân dù sốt ruột nhưng không giúp được gì, chỉ biết lo suông.
Nghe Cao Kim Lan xuất viện, cô tưởng không có gì nghiêm trọng, nhưng khi Kiều Khương bước vào, cô nhận ra có chuyện sai sai. Sắc mặt Kiều Khương rất tệ, nàng không nói gì, bước vào thay giày rồi đi tới nhà vệ sinh tắm rửa.
Cao Kim Lan nói chuyện với Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng một lát, bà hơi mệt nên vào phòng nghỉ ngơi, lấy sổ tiết kiệm của mình trong ngăn tủ ra, vốn định chờ Kiều Khương kết hôn sẽ để lại làm đồ cưới cho nàng.
Bà viết mật khẩu sổ tiết kiệm lên giấy, viết chữ “đồ cưới” ở rìa trang, nghĩ nghĩ, sợ Kiều Khương đọc sẽ không vui nên xóa đi viết lại: Cho Khương Khương.
Viết xong ba chữ này, bà cầm khung ảnh trên bàn lên, đó là khi Kiều Khương còn bé, nàng mới ba tuổi, tóc thắt bím hai bên, ngồi trong lòng bà cười tươi đến mức đôi mắt cong cong, Cao Kim Lan vừa nhìn, nước mắt tức thì rơi xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận